watch sexy videos at nza-vids!
XEMMIENPHI.WAP.SH
Kho game online mới nhất
Tiểu thuyết ngôn tình cảm động
Tải những game đánh bài hay nhất 2015
Tải những game chiến thuật mới nhất

Tiểu thuyết Ê Hổ Cái Em Là Của Anh

Chương 11

Cuối tháng 12 thời tiết lạnh giá từng cơn gió lạnh buốt thổi qua khiến Uyên Nhi run rẩy cô dùng hai cánh tay nhỏ bé yếu ớt ôm lấy chính mình bắn ánh mắt hung ác về phía Uy Vũ hét lên

-  Lôi tôi ra đây làm gì hả ?

Thấy Uyên Nhi run rẩy vì lạnh Uy Vũ nhíu mày cởi áo vest ra khoác lên người cô  , Uyên Nhi chợn trogn mắt nhìn hành động ôn nhu của Uy Vũ cô muốn đẩy anh ra nhưng không nỡ đành đứng đó nhìn anh khoác chiếc áo còn vương lại hơi ấm của anh lên người mình . Khoác áo cho cô xong Uy Vũ thấy Uyên Nhi  đơ ra thì mỉm cười nắm lấy hai bàn tay lạnh buốt của cô đưa lên miệng thổi nhẹ truyền hơi ấm . Uyên Nhi đứng im không phản ứng gì được cô như đang bị thôi miên vậy , mawtjnosng bừng trái tim đập thật nhanh chân tay không cách nào cử động được tất cả sự chú ý đều dồn về phía hai bàn tay đang được anh sưởi ấm .

Một lát sau khi cảm nhận được tay cô đã dần lấy lại nhiệt độ Uy Vũ mới hài lòng buông bàn tay nhỏ bé kia ra , ngẩng đầu lên nhìn Uyên Nhi thấy khuôn mặt đỏ bừng đờ đẫn của cô anh lại mỉm cười mãn nguyện , đưa bàn tay hua qua hua lại trước mặt Uyên Nhi , Uy Vũ cười nói

-  Còn đây không vậy ?

Choàng tỉnh khỏi sự ôn nhu hiếm thấy Uyên Nhi nhìn gương mặt tươi cười đáng ghét trước mặt lườm anh một cái cô quát

-  Đưa tôi ra đây làm gì ?

Nhìn gương mặt đỏ bừng kia lần nữa Uy Vũ giả bộ nhận lỗi nhẹ giọng nói

-  Xin lỗi

“ Hả … Tên đáng ghét kiêu ngạo kia vừa nói gì vậy ? “ Uyên Nhi không tin vào tai mình dí sát tai lại gần phía Uy Vũ

-  Nói lại đi

Lắc đầu ngao ngán nhưng ẫn đưa bàn tay lên kéo cái đầu nhỏ bé về phía mình giọng trầm ấm dịu dàng vang lên

-  Anh xin lỗi

Lần thứ hai trong buổi tối ngày hôm nay Uyên Nhi lại đơ người , Uy Vũ thấy cô đơ ra thì nhân cơ hội hôn nhẹ lên đôi má hồng hồng kia . Hốt hoảng ôm lấy bên má vừa bị hôn trộm Uyên Nhi trừng mắt nhìn Uy Vũ đang cười tươi tắn bên c`ạnh hai má bất giác lại đỏ bừng lên nhưng vẫn mạnh miệng hét toáng lên

-  Ai cho anh hôn tôi

Uy Vũ cố tình bày ra vẻ mặt “ anh đây chẳng làm gì sai hết “ rất tự nhiên nói

-  Thích thì hôn thôi dù sao sau này cũng còn nhiều lần nữa mà

Trừng mắt trừng mắt lại trừng mắt tức giận tới sắp bùng nổ tới nơi Uyên Nhi hét toáng lên

-  Cái gì mà nhiều lần nữa anh muốn chết sao ?

Cười vô hại Uy Vũ nhún vai rất tự nhiên tới gần khoác tay lên vai Uyên Nhi nói thầm vào tai cô

-  Chúng ta vào trong thôi

Nhìn cánh tay đang đặt trên vai mình Uyên Nhi tức giận gạt mạnh tay anh ra vọt lên đi phía trước

Thấy dáng vẻ thẹn quá hóa giận của cô Uy Vũ chỉ biết lắc đầu ngao ngán nhưng vẫn không quên bình luận

-  Thật đáng yêu ….

**************** 

Bữa tiệc nhộn nhịp vui vẻ xung quanh là những nam thanh nữ tú ăn mặc bảnh bao xinh đẹp đón một giáng sinh an lành , Bảo Ngọc ngồi xuống một chiếc ghế cạnh đó nhìn đám người đi qua đi lại cảm thấy thương cho chính bản thân mình tại sao lại nghe lời chị Ella và Uyên Nhi mà đi đôi giày cao gót này chứ ? Đưa tay xuống xoa nhẹ gót chân Bảo Ngọc nhíu mày vì đau đớn , bỗng nhiên trước mặt bị bao phủ cô từ từ ngẩng đầu thì thấy Thiên Kim và Khánh Thi đang nhìn mình rồi giọng nói mỉa mai vang lên

-  Đúng là đồ nhà quê

Bảo Ngọc thở dài chán nản hôm nay cô thực sự không muốn gây sự với ai cả , từ từ đứng dậy bỏ qua cái chân đang đau muốn chết Bảo Ngọc muốn đi qua hai cô gái đáng ghét trước mặt . Thấy Bảo Ngọc muốn bỏ đi Thiên Kim nhanh tay kéo cô lại khiến Bảo Ngọc hoảng hốt lùi lại vài bước , Thiên Kim lại nói

-  Sao không có con nhóc kiêu ngạo kia ở đây mày líu lưỡi rồi hả ?

Tránh cũng không được Bảo Ngọc mỉm cười nhìn Thiên Kim

-  Hôm nay là ngày vui tôi không muốn cãi nhau với mấy người

Khánh Thi đẩy vai Bảo Ngọc khiến cô loạng choạng xuýt ngã , cô ta nói

-  Mày ăn nói với đàn chị thế à cha mẹ mày không dạy mày cách tôn trọng người khác hả ?

Mỉm cười chua sót nhớ lại cái chết của mẹ sự lãnh đạm của cha Bảo Ngọc lấy lại tinh thần hít vào thật sâu rồi ngẩng lên nhìn Khánh Thi

-  Vậy cha mẹ chị thì sao họ có dạy chị cái gì gọi là lịch sự không ? tránh đường cho tôi đi

Tức giận vì câu nói đả kích Khánh Thi giơ tay lên muốn tát Bảo Ngọc nhưng lại bị Thiên Kim chặn lại cô ta nói giọng khinh bỉ

-  Ít ra tao cũng không phải kẻ giết người

Câu nói đó khiến Bảo Ngọc sững lại không phản kháng được gì “ kẻ giết người đúng vậy mình là kẻ giết người “ Nỗi ám ảnh đã bị chon vùi trong quá khứ lại vùng lên bóp chặt lấy tim cô , thơ thẩn ngồi xuống ghế ánh mắt thất thần cùng gương mặt trắng bệch. Cùng lúc đó Tuấn Anh từ phía xa đi tới thấy Bảo Ngọc bị một đám người vây quanh biết chắc đã sảy ra chuyện anh đi tới gần hỏi Thiên Kim

-  Các cô lại đang làm trò gì vậy ?

Khánh Thi nhìn thấy Tuấn Anh hoảng sợ cúi đầu cô vẫn nhớ dáng vẻ đáng sợ của anh hôm đó khi cô đánh Bảo Ngọc , Thiên Kim thì khác cô ta kiêu ngạo đến gần Tuấn Anh khoanh tay trước ngực hất hàm nói

-  Anh lại định chơi trò anh hùng cứu mỹ nhân ư

Tuấn Anh trước nay chưa hề ưa gì Thiên Kim cái loại con gái thích bắt nạt kẻ yếu như cô ta chính là bị anh ghét nhất , anh gằn giọng ánh mắt hung ác bắn về phía cô ta

-  Cút

-  Anh …

Ánh mắt của Tuấn Anh khiến Thiên Kim hốt hoảng trước nay cô chưa bao giờ thấy vẻ mặt này của anh , Khánh Thi nhanh nhảu kéo tay Thiên Kim đi nhanh ra chỗ khác nếu còn tiếp tục đứng đó nếu như Uy Vũ suất hiện chắc chắn còn thảm hơn …

Bình ổn lại tâm trạng nhìn về phía cô gái khuôn mặt trắng bệch run rẩy Tuấn Anh cắn môi anh thực sự muốn tới gần an ủi cô nhưng cô là Bảo Ngọc nên anh không thể chỉ biết đứng đó nhìn cô bắt đầu khóc từng giọt nước trong veo chảy xuống vương trên gương mặt thất thần …

Sau một hồi phản kháng kịch liệt tranh cãi nảy lửa Uyên Nhi đàng chịu thua để Uy Vũ nắm tay mình nhưng trên gương mặt hiện rõ mấy chữ “ Tôi không thích “ rất rõ ràng , vào tới cửa Uyên Nhi lập tức rút tay lại cởi áo ra trả lại Uy Vũ rồi ánh mắt bắt đầu tìm kiếm Bảo Ngọc , đập vào mắt cô chính là Bảo Ngọc đang ngồi trên ghế khuôn mặt trắng bệch . Uyên Nhi hoảng hốt chạy lại cầm lấy tay Bảo Ngọc dồn dập hỏi

-  Cậu sao thế ai đã làm gì cậu ?

Bảo Ngọc vẫn thẫn thờ run rẩy nói

-  Mình là kẻ giết người

Mở to mắt nhìn Bảo Ngọc Uyên Nhi ngạc nhiên không thôi hai tay đặt lên vai Bảo Ngọc lắc mạnh

-  Cậu làm sao thế tỉnh lại đi Ngọc

Ánh mắt đẫm nước ngẩng lên nhìn Uyên Nhi , Bảo Ngọc gạt hai cánh tay Uyên Nhi ra bỏ chạy ra khỏi phòng tiệc .

Bất gờ bị đẩy ra Uyên Nhi ngã ngồi xuống đất nhưng thấy dáng vẻ Bảo Ngọc cô lo lắng hét lên với Tuấn Anh và Uy Vũ

-  Đuổi theo cô ấy đi

Tuấn Anh ngăn Uy Vũ lại nhìn Uyên Nhi nói

-  Là do Thiên Kim và Khánh Thi

Bỏ lại câu nói không đầu không đuôi Tuấn Anh chạy nhanh ra ngoài , Uy Vũ đỡ Uyên Nhi dậy hỏi cô

-  Em có muốn đi tìm Bảo Ngọc không ?

Uyên Nhi lắc đầu ánh mắt sâu thẳm giọng nói trầm xuống

-  Không tôi muốn giải quyết một số chuyện trước

Gạt tay Uy Vũ ra Uyên Nhi hướng tới chỗ Khánh Thi kéo cô ta lại gằn giọng

-  Thiên Kim đâu

Khánh Thi định nói lại thì thấy Uy Vũ đi tới liền im bặt chỉ ra phía quầy rượu

Uyên Nhi đẩy Khánh Thi ra hướng phía quầy rượu đi tới , với tay lấy một ly rượu pân màu đỏ trên bàn tới gần Thiên Kim cô gọi

-  Thiên Kim

Nghe thấy tiếng gọi Thiên Kim mỉm cười quay lại , Uyên Nhi lập tức nâng tay hắt ly rượu vào mặt Thiên Kim gằn giọng

-  Chị đã nói gì với Bảo Ngọc ?

Tức giận giơ tay muốn tát Uyên Nhi nhưng cánh tay bị chặn lại giữa không trung là Uyên Nhi , cô ngăn chặn cánh tay Thiên Kim lại hét lên

-  Nói chị đã nói gì với Bảo Ngọc ?

Dựt tay lại Thiên Kim nhếch môi cười nói

-  Tao nói nó là kẻ giết người ,

Thấy ánh mắt phẫn nộ của Uyên Nhi , cô ta vui vẻ nói tiếp

-  Không phải sao , nó sinh ra thì mẹ nó chết nó lớn lên thì lại giết chết chị gái nó

Đang thao thao bất tuyệt thì một cái tát nặng nề rơi trên gương mặt Thiên Kim , ôm lấy bên má đau rát Thiên Kim hét lên

-  Mày dám

Uyên Nhi trừng mắt gằn giọng

-  Đây mới chỉ là bắt đầu chị cứ chờ xem hôm nay chị Ella chỉ là cảnh cáo nhưng ngày mai chị sẽ nhận lấy hậu quả

Bỏ lại những lời nói không rõ ràng cùng Thiên Kim bình thường luôn kiêu ngạo nhưng hôm nay lại thảm tới không thể thảm hơn Uyên Nhi xoay người chạy ra ngoài …

******************* 

Trên sân thượng vắng vẻ gió lạnh thổi ào ạt Bảo Ngọc đứng đó hai tay vịn vào lan can ánh mắt nhìn xuống phía dưới , ngày đó khi chị gái chết đi cô cũng đã từng muốn từ trên lầu nhảy xuống để kết thúc sự đau đớn bi thương này nhưng cô quá hèn nhát nên đã không thể , nhưng hôm này thì khác cô là kẻ giết người đã giết người thì phải đền mạng trên thế gian này chẳng có gì để cô luyến tiếc nữa cha thì luôn tránh mặt không muốn thấy cô , người con trai cô thích từ khi còn là một cô bé thì coi cô là kẻ giết người là con rắn độc nhớ lại từng cái nhìn khinh bỉ của người nhà ánh mắt lạnh tanh của cha và anh Bảo Ngọc nhắm mắt lại đưa tay mở cửa sắt muốn bước qua , chỉ cần bước thêm một bước nữa thôi đau đớn sẽ không còn mọi khúc mắc sẽ được giải tỏa quan trọng là cha cô và anh sẽ thoải mái sống tiếp nhắm mắt lại để từng giọt nước mắt chảy ra đôi chân trần xinh đẹp nhẹ nhàng bước tiếp …

Nhìn chiếc váy trắng lồng lộng bay trong gió bàn chân sắp đi vào chỗ chết Tuấn Anh hét lên

-  Dừng lại

 Nghe thấy giọng nói quen thuộc Bảo Ngọc dừng bước quay đầu nhìn phía sau , Tuấn Anh đứng đó vẻ mặt sợ hãi đang nhìn cô . Nhìn về phía anh Bảo Ngọc mỉm cười

-  Chỉ cần em bước xuống anh sẽ sống thoải mái thanh thản phải không ?

Từng bước cẩn thận nhẹ nhàng Tuấn Anh tới gần Bảo Ngọc

-  Dừng lại đi hãy nghĩ tới cha cô bác ấy sẽ ra sao nếu cô chết chứ Bảo Ngọc quay lại đây

Mỉm cười chua sót Bảo Ngọc lắc đầu giọng nức nở

-  Ông ấy sẽ ổn thôi em biết sau khi em đi rồi mọi người vẫn sẽ ổn thôi

Câu nói vừa thốt ra thì lại một giọng nói nức nở khác chen vào

-  Vậy còn mình thì sao ?

-  Uyên Nhi

Ánh mắt đau đớn hướng về phía Uyên Nhi , Bảo Ngọc bắt đầu khóc cô nói

-  Mình xin lỗi Uyên Nhi thực sự xin lỗi

Uyên Nhi lau đi nước mắt lắc đầu

-  Mình tha thứ cho cậu chỉ cần cậu quay lại đây được không

Mỉm cười xinh đẹp lau đi những giọt nước mắt Bảo Ngọc bắt đầu nói

-  Uyên Nhi cậu biết không sau cái chết của mẹ cha mình đã rất suy sụp ông lao đầu vào công việc và không về nhà nữa mình luôn ở cùng chị Kim chị thường nói trước đây cha rất vu vẻ cả nhà luôn cùng nhau đi dã ngoại nghỉ hè mình rất ghen tỵ có lần mình muốn đi dã ngoại liền đến xin phép cha nhưng ông ấy mắng mình và đuổi mình ra khỏi phòng

Giọng nói dần trở nên mơ hồ Bảo Ngọc nhìn Uyên Nhi đang khóc lại cười nói

-  Sau đó mình gặp anh ấy , anh ấy là thiên sứ trong cuộc đời tăm tối của mình nhưng người anh ấy yêu lại là chị gái mình . Rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến mình nhìn thấy anh ấy và chị Kim ôm nhau mình đã tức giận cãi nhau với chị ấy và tai nạn đã sảy ra mọi người xa lánh mình họ nói bất cứ ai ở bên cạnh mình đều gặp bất hạnh nói mình là điềm gở

Uyên Nhi kịch liệt lắc đầu

-  Không phải đâu

Uy Vũ đưa ánh mắt nhìn gương mặt thất thần của Tuấn Anh thở dài hai tay ôm lấy Uyên Nhi đang run rẩy .

Bảo Ngọc nhìn Uyên Nhi lắc đầu

-  Họ nói đúng mình là điềm gở là kẻ giết người , những năm qua mình vẫn luôn tự nhủ mình không phải bởi vì mình hèn nhát không muốn đối diện với sự thật nhưng hôm nay khi Thiên Kim nói những lời đó mình mới nhận ra trong mắt bạn bè , cha mình người mình yêu mình vẫn luôn là kẻ giết người là điềm gở

Dừng lại Bảo Ngọc xoay người nhẹ nhàng nói tiếp

-  Vì vậy hôm nay mình sẽ kết thúc tất cả sẽ không còn đau đớn nhẫn nhịn sẽ không còn ai phải đau khổ nữa .

Bàn chân vươn ra muốn bước xuống chỉ cần một chút nữa thôi tất cả sẽ chấm  dứt nhưng giọng nói ấy lại vang lên giọng nói trầm ấm khiến trái tim cô rung động bước chân cũng bất giác dừng lại

-  Cô nghĩ cái chết sẽ xóa sạch tất cả sao ? cô nghĩ cô chết rồi cô ấy có thể quay lại sao ?

Thấy bước chân cô ngày càng gần với cái chết như một loại bản năng Tuấn Anh muốn ngăn cô lại anh cũng không biết tại sao nhưng anh biết nếu cô chết đi anh cũng không vui vẻ , Bảo Ngọc nghe những lời đó trái tim lại run lên cô nhẹ giọng hỏi

-  Em biết anh ghét em thậm chí là hận em nhưng em không có cách để quên an hem chưa bao giờ quên được anh nên em nghĩ nếu chết đi có thể quên được anh quên được nỗi đau này em sẽ chọn cách chết

Uyên Nhi đưa tay lên cầm chặt sợi dây chuyền chứng minh cho tình bạn của hai người hét lên

-  Vậy cậu coi mình là cái gì , cậu hứa chúng ta là bạn thân mãi mãi , sẽ mãi ở bên nhau nhưng cậu lại chọn cách chết để quên đi tất cả cậu sẽ quên mình sao ?

Bảo Ngọc lắc đầu

-  Mình sẽ không quên cậu Uyên Nhi có chết mình cũng không quên

Nghe những lời đó Uyên Nhi giận dữ dựt đứt sợi dây ném xuống đất

-  Vậy thì chúng ta chưa bao giờ là bạn cả cậu không nghe mình cậu không giữ lời hứa mình không muốn làm bạn với cậu

Bảo Ngọc cảm thấy rất đau trái tim đau muốn ngạt thở cô nói

-  Mình xin lỗi Uyên Nhi mình rất xin lỗi nhưng trên thế giới này ngoài cậu ra thì không có ai cần mình cả mình là đau khổ là vướng mắc chỉ cần mình biến mất mọi người sẽ vui vẻ thoải mái vì vậy mình phải đi

Bàn chân nhỏ bé một lần nữa bước tiếp đôi mắt nhắm chặt để những hàng nước mắt chảy ra . thời gian như ngừng lại Tuấn Anh chạy tới muốn kéo Bảo Ngọc lại nhưng không kịp , anh nắm lấy cánh tay đang giơ lên vừa kéo cô vừa quát

-  Cô điên ư ? nắm lấy tay tôi Vũ giúp tôi một tay

Uy Vũ chạy tới nắm lấy cánh tay Bảo Ngọc kéo cô lên , Bảo Ngọc khóc lóc cầu xin Tuấn Anh

-  Buông ra đi em xin anh để em đi

Mặc kệ những lời nói vô nghĩa Tuấn Anh kéo cô lên rồi một cái tát nặng nề giáng xuống

-  Cô điên rồi cô nghĩ như vậy sẽ kết thúc sao

Ôm lấy bên má đau rát Bảo Ngọc hét lên

-  Anh hận em cha cũng hận em vậy em sống có ý nghĩa gì chứ ?

Uy Vũ từ lúc bắt đầu vẫn im lặng lên tiếng

-  Vậy Uyên Nhi thì sao cô có nghĩ một chút gì cho cô ấy không ? cô ấy sẽ tự trách mình vì cô ấy đã gây chuyện với Thiên Kim khiến cô ta kéo cô vào cuộc buộc cô đến mức tự vẫn cô nghĩ rằng  Uyên Nhi sẽ thoải mái sao ?

Bảo Ngọc cật lực lắc đầu

-  Không đây không phải lỗi của cô ấy

Uyên Nhi tới gần ôm lấy Bảo Ngọc khóc toáng lên

-  Cậu đừng chết được không nếu cậu chết mình phải làm sao đây ?

Bảo Ngọc ôm lấy Uyên Nhi những kí ức ngắn ngủi họ cùng nhau trải qua như một đoạn phim quay chậm hiện ra trước mắt cô gật đầu

-  Xin lỗi Uyên Nhi mình sẽ không vậy nữa xin lỗi cậu

Bóng đêm bao phủ từng cơn gió lạnh ập đến vây lấy hai cô gái đang ôm nhau khóc nức nở , từng hạt mưa nhẹ nhàng rơi xuống rửa trôi đi những giọt nước mắt những đau đớn bi thương sự thật được phơi bày nụ cười lại hiện trên môi Tuấn Anh đưa tay hứng những hạt mưa nhẹ nhàng rơi ngửa mặt lên trời thì thầm

-  Tạm biệt em Bảo Kim

Tấm màn bí ẩn được vén lên người đã khuất đã yên nghỉ tại sao lại không sống cho hiện tại và tương lai ? Bảo Kim chưa bao giờ yêu anh , anh biết điều đó vậy tại sao không để quá khứ trôi đi thù hận biến mất tương lai sẽ không còn u tối nữa . Nhìn hai cô gái đang khóc lóc trước mặt Tuấn Anh đẩy nhẹ Uy Vũ anh nói

-  Vũ tôi nghĩ thong rồi

Uy Vũ mỉm cười vỗ vai bạn thân

-  Tốt cho cậu

Uy Vũ biết Tuấn Anh đã quyết định buông xuống đoạn tình cảm đó để cho Bảo Kim ra đi mãi mãi khỏi thế giới của cậu ấy tuy không biết khi nào Tuấn Anh mới quên được nhưng nếu đã quyết tâm buông xuống cậu ấy sẽ thanh thản hơn nhiều Bảo Ngọc cũng sẽ không phải hứng chịu sự thù hận kia nữa

Thở dài một hơi Uy Vũ mỉm cười thời khắc tươi đẹp chỉ mới bắt đầu …

END CHƯƠNG 11

Chương 12

Bệnh viện

 Gió lạnh thổi ào ạt cơn mưa râm ran từ đêm qua chưa dứt phòng bệnh trắng toát mang một màu sắc tang thương u ám , Uyên Nhi ngồi bên cạnh giường bệnh ngắm nhìn Bảo Ngọc chìm vào giấc ngủ không yên ổn chốc lát lại nhíu mày khó chịu . Lo lắng quay sang nhìn Uy Vũ và Tuấn Anh cô đề nghị

-  Hai anh đi gọi bác sĩ đi cứ thế này không ổn chút nào

Tuấn Anh đứng dậy đến bên giường bệnh đặt tay lên trán Bảo Ngọc rồi quay lại nhìn Uyên Nhi lắc đầu

-  Cô ấy chỉ gặp ác mộng thôi không cần gọi bác sĩ

Uy Vũ đi tới bên cạnh Uyên Nhi đặt tay lên vai cô nói

-  Em về nghỉ đi để Tuấn Anh ở lại được rồi

Lắc đầu buồn bã Uyên Nhi nắm chặt lấy tay Bảo Ngọc kiên quyết

-  Em không về đâu em muốn ở lại để khi Bảo Ngọc tỉnh dậy cậu ấy sẽ không cảm thấy cô đơn nữa

Uy Vũ muốn nói thêm gì đó nhưng Tuấn Anh ngăn lại anh nhìn Uy Vũ lắc đầu , Uy Vũ hiểu ý nên đành thở dài lui ra ngoài phòng bệnh .

Ra tới bên ngoài Tuấn Anh tựa vào lan can nói với Uy Vũ

-  Tôi đã gọi cho cha của Bảo Ngọc kể cho ông ấy tất cả

Tới gần Tuấn Anh , Uy Vũ nhìn bạn nhíu mày hỏi

-  Ông ấy nói sao ?

Thở dài mệt mỏi quay lưng ánh mắt hướng về phía bầu trời đêm tăm tối mưa vẫn không ngừng rơi Tuấn Anh mệt mỏi nói

-  Ông ấy nói sẽ tới đây ngay

-  Vậy cũng tốt ít ra ông ấy vẫn còn quan tâm tới con gái mình

Quay sang nhìn Tuấn Anh , Uy Vũ hỏi

-  Này cậu có cảm thấy việc Bảo Ngọc muốn tự tử một phần là do cậu không ?

Gật đầu thừa nhận , âm thanh mệt mỏi vang lên

-  Một nửa trách nhiệm về chuyện này quả thực là của tôi

-  Vậy cậu tính sao ?

Uy Vũ hứng thú hỏi

Tuấn Anh không hiểu hỏi lại

-  Tính gì ?

Xì một tiếng coi thường Uy Vũ huých Tuấn Anh nháy mắt

-  Thì tính lấy gì để bù đắp cho cô ấy ? mình nghĩ nên lấy thân đền đáp

Nhìn Uy Vũ hai tay chống cằm mắt nheo lại nở nụ cười âm hiểm Tuấn Anh bực mình đấm cho Uy Vũ một cái rồi xoay người đi vào phòng bệnh .

Bị đấm một cái rõ đau nhưng vẫn mỉm cười Uy Vũ ôm ngực nhìn theo bóng Tuấn Anh xa dần trong đầu bắt đầu hiện lên một mớ kế hoạch ghép đôi …

****************

Trời sáng dần mưa cũng đã ngưng hẳn chỉ còn những cơn gió lạnh là vẫn không hề tan biến tại sân bay một người đàn ông trung niên khuôn mặt mệt mỏi lo lắng bước thật nhanh ra khỏi cổng soát vé , nhận được cuộc điện thoại của Tuấn Anh nói Bảo Ngọc muốn nhảy lầ tự tử Khôi Vĩ lập tức bỏ mọi công việc để quay về Việt Nam với con gái . Tới cửa phòng bệnh ông không một chút do dự đẩy cửa đi vào đập vào mắt ông chính là cảnh Bảo Ngọc đang nở nụ cười tươi tắn với một cô gái trừng 14 , 15 tuổi , Khôi Vĩ ho nhẹ một tiếng gây chú ý . Bảo Ngọc ngẩng đầu lên nhìn phía cửa thì nụ cười chợt tắt cô cúi đầu nhỏ giọng

-  Cha

Uyên Nhi nghe vậy ngạc nhiên quay lại , nhìn thấy một người đàn ông trung niên đứng đó cô ngại ngùng đứng lên lễ phép chào hỏi

-  Dạ cháu chào bác

Đáng giá cô bé trước mặt Khôi Vĩ gật đầu nói

-  Cháu là bạn của Ngọc ?

Uyên Nhi mỉm cười gật nhẹ đầu

-  Dạ cháu là bạn cùng phòng với Bảo Ngọc

Cùng lúc đó cửa phòng bật mở Tuấn Anh và Uy Vũ vừa đi mua đồ ăn quay về nhìn thấy Khôi Vĩ , Tuấn Anh lễ phép nói

-  Lâu rồi không gặp bác có khỏe không ạ

Uy Vũ cũng lại gần cười cười nói

-  Chào bác cháu là Uy Vũ

Ông gật đầu nói với Tuấn Anh và Uy Vũ

-  Các cháu có thể để cha con bác nói chuyện riêng được chứ ?

Uy Vũ ngay lập tức gật đầu đến gần Uyên Nhi kéo tay cô lôi xềnh xệch ra ngoài , Uyên Nhi cũng chẳng thèm dãy dụa đằng nào cô chẳng phải ra ngoài chứ anh cứ cuống lên làm gì ?...

Chờ khi căn phòng chỉ còn lại hai cha con Khôi Vĩ đi đến bên giường ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh rồi chăm chú nhìn Bảo Ngọc nói

-  Tại sao không ngẩng đầu lên

Bảo Ngọc cảm thấy mắt cay cay nhưng cô không dám khóc , cô không muốn trở nên yếu đuối trước mặt cha . Ngẩng đầu lên mỉm cười nhợt nhạt

-  Con không sao cha đừng lo

Nhìn đứa con gái mà trước nay ông luôn tránh mặt không quan tâm Khôi Vĩ lại nói giọng nói mang theo sự ân hận

-  Con hận cha lắm phải không ?

Bảo Ngọc im lặng lắc đầu , Khôi Vĩ lại nói

-  Nếu không tại sao con lại có cái hành động ngu ngốc như vậy ?

Đôi mắt ngập nước ngẩng lên nhìn cha , Bảo Ngọc nức nở

-  Con biết cha không thích con thậm chí là hận con vì con là đứa trẻ không tốt từ khi sinh ra con chỉ mang lại bất hạnh con nghĩ cha không cần con nữa

Nói tới đây nước mắt kìm nén bao lâu nay cuối cùng cũng trào ra Bảo Ngọc khóc nức nở cô chưa bao giờ khóc trước mặt cha kể từ khi chị mất cơ hội gặp cha đã hiếm khi đó lại càng hiếm hơn cha tránh mặt không muốn thấy cô nên đã chuyển công tác sang Mỹ để cô một mình ở Việt Nam .

Ôm lấy đứa con gái đáng thương vào lòng Khôi Vĩ nghĩ bản thân thực sự đã sai rồi , từ khi vợ qua đời ông giường như dồn mọi suy nghĩ vào công việc để quên đi cái cảm giác đau đớn cô đơn , rồi đứa con gái lớn của ông Bảo Kim cũng ra đi khi đó ông thực sự có giận Bảo Ngọc nhưng không đến nỗi hận con bé ông chuyển công tác qua Mỹ chỉ là do công việc ông chưa bao giờ suy nghĩ tới việc bỏ rơi con cái cả không ngờ những việc làm tưởng như là muốn giúp cho đứa con duy nhất còn lại của ông sau này sẽ thuận lợi những giận hờn về những chuyện trong quá khứ đã gây ra tổn thương lớn như vậy cho Bảo Ngọc .

Lần đầu tiên được cha mình ôm vào lòng kể từ khi mẹ mất cha chưa bao giờ ôm lấy cô ngay cả trong đám tang của chị gái ngày cô yếu đuối nhất cũng không , vì vậy Bảo Ngọc luôn ước ao một ngày nào đó sẽ được cha ôm vào lòng .

Buông đứa con gái đánh thương đang nức nở Khỗi Vĩ dịu dàng lau đi những giọt nước mắt trong veo như những giọt sương còn đọng lại tên gương mặt nhỏ bé nhợt nhạt ông nghiêm túc nói

-  Đừng bao giờ có những suy nghĩ ngốc nghếch như là cha hận con hay cha muốn con chết đi vì cha sẽ không bao giờ như vậy

Nghe những lời nói mang âm điệu nghiêm nghị nhưng lại ngập tràn tình cảm đó Bảo Ngọc vui vẻ mỉm cười một nụ cười rực rỡ . Trời vẫn còn lạnh giá chỉ có vài tia nắng nhỏ nhoi suất hiện trên con đường ẩm ướt , Uyên Nhi , Uy Vũ và Tuấn Anh nhìn vào phòng bệnh từ ô cửa sổ ba người vui vẻ mỉm cười Tuấn Anh bước ra ban công hướng phía bầu trời thì thầm

-  Bây giờ em đã có thể yên nghỉ phải không Bảo Kim …

*************** 

Cuối tháng 12 thời tiết lạnh giá khiến ai cũng lười biếng chỉ muốn nằm trong chăn ấm ngủ mãi không muốn dậy , Uyên Nhi lại càng như vậy vì kì nghỉ đông và nghỉ xuân được duyệt vào cùng một thời gian nên mấy ngày hôm nay khi mọi người chuẩn bị đồ đạc để về nhà cùng với gia đình thì Uyên Nhi lại vùi đầu vào chăn bông ngủ li bì . BảoNgọc ngồi xếp quần áo bên cạnh vỗ nhẹ vào Uyên Nhi đang cuộn mình trong chăn nói lớn

-  Dậy đi cháy rồi

 Uyên Nhi ừ hừ một tiếng coi như đã biết rồi lại vùi đầu vào chăn ngủ tiếp

Bảo Ngọc bó tay luôn cô đã gọi đến hơn mười lần rồi lần nào Uyên Nhi cũng ngồi dậy nhưng khi cô quay đi rồi quay lại thì đã thấy Uyên Nhi vùi đầu vào chăn ngủ mất tiêu . Nếu không phải hôm qua Uy Vũ nói phải gọi Uyên Nhi dậy vì 2 giờ chiều sẽ có xe tới đón thì Bảo Ngọc cũng mặc kệ cho cô ấy ở lại kí túc một mình rồi , nhìn đồng hồ thấy đã 1 giờ 30 phút Bảo Ngọc nhìn con sâu ngủ đông trên giường hết cách đành lấy điện thoại gọi cho Uy Vũ , anh vừa nghe máy cô nói luôn

-  Anh qua chỗ bọn em đi

Uy Vũ khó hiểu ném chiếc áo cuối cùng vào va li rồi hỏi

-  Có chuyện gì à ?

Thở dài ngao ngán đá mạnh một cái vào giường nhưng con sâu kia vẫn không phản ứng Bảo Ngọc chán nản

-  Uyên Nhi không chịu dậy

Uy Vũ hét lên

-  Cái gì giờ này mà còn ngủ ? cô ấy đã xếp xong đồ chưa ?

Bảo Ngọc nhìn cái va li màu hồng to đùng trong góc gật đầu

-  Đêm qua đã soạn xong rồi cô ấy nói soạn trước để được ngủ thêm một chút vậy mà tới giờ vẫn không dậy anh qua đây gọi cô ấy đi

Uy Vũ thở dài ngẩng đầu hỏi trời “ tại sao mình lại thích cô ấy ?” rồi anh dặn Bảo Ngọc xuống dưới cổng kí túc xá nữ đợi anh sẽ tới ngay .

Kí túc xá của nam và nữ tuy là riêng biệt nhưng lại khá gần nhau , chỉ cách nhau một tòa nhà nên Uy Vũ rất nhanh đã suất hiện vừa thấy Uy Vũ và Tuấn Anh đi tới Bảo Ngọc lập tức nói

-  Em thua cô ấy rồi anh đi giải quyết đi

Uy Vũ mỉm cười gật đầu nói với Tuấn Anh và Bảo Ngọc

-  Tôi đi vào gọi Uyên Nhi hai người ra xe trước đi à Bảo Ngọc cha em đang ở biệt thự rồi đó

Bảo Ngọc gật đầu

-  Em biết rồi anh đi lôi con sâu ngủ kia dậy đi nhanh lên

Thấy Bảo Ngọc vất vả kéo va li trong khi người đàn ông như Tuấn Anh lại nhẹ nhàng thanh thản Uy Vũ nhíu mày không hài lòng nói với Tuấn Anh

-  Cậu chẳng ga lăng tí nào để một cô gái yếu đuối kéo một cái va li nặng như vậy thật mất mặt đàn ông quá

Tuấn Anh nhìn Bảo Ngọc rồi giật lấy va li trong tay cô tự mình kéo đi ra phía chiếc xe đang đỗ cách đó không xa .

Vào đến phòng kí túc xá nhìn Uyên Nhi cuộn tròn trong chăn ngủ ngon lành Uy Vũ buồn cười lắc đầu đi tới gần kéo chăn ra vỗ vào người cô nói

-  Dậy đi xe tới rồi

Uyên Nhi nghe giọng nói trầm ấm quen thuộc thì hé mắt ra vừa nhìn đã tự thôi miên mình không ngừng lẩm bẩm

-  Cái tên kiêu ngạo đó lại suất hiện trong giấc mơ của mình

Ghé sát vào nghe những lời nói lí nhí , không nghe thì thôi nghe rồi anh lại có ý định muốn bóp chết cô gái to ghan này , tức giận kéo mạnh chăn ra gọi lớn 

-  Dậy nhanh lên Lê Uyên Nhi còn không dậy thì em chết với anh

Cô gái nằm trên giường không những không dậy mà lại còn chép chép miệng lăn qua một bên trùm chăn kín đầu ngủ ngon lành .

Uy Vũ nheo mắt lại khoanh tay trước ngực ánh mắt nguy hiểm , được cô gái to gan dám không nghe lời anh . Tiếp tục kéo chăn của Uyên Nhi ra không nói năng gì bế ngang cô lên đưa vào nhà tắm , Uyên Nhi vẫn không biết gì tiếp tục ngủ

Vào nhà tắm Uy Vũ mở nước ra rồi lấy vòi hoa sen phun vào mặt Uyên Nhi , đột nhiên bị phun nướ vào mặt Uyên Nhi bừng tỉnh dãy dụa . Uy Vũ thấy cô đã tỉnh hài lòng dừng lại đặt Uyên Nhi xuống ném cho cô mấy chữ

-  Tắm đi anh đợi bên ngoài

Uyên Nhi trừng mắt nhìn an hung dung đi ra ngoài hét toáng lên

-  Trịnh Uy Vũ tôi sẽ giết anh

Cuối cùng cũng tắm rửa xong Uyên Nhi bước ra ngoài lườm Uy Vũ một cái hỏi anh

-  Đi được chưa ?

Uy Vũ mỉm cười gật đầu

-  Đi thôi Bảo Ngọc và Tuấn Anh đang đợi ở dưới rồi

Uyên Nhi hừ một tiếng kéo va li đi trước , Uy Vũ biết cô đang giận cũng chẳng thèm so đo với cô chạy lên cướp lấy va li của cô đi lên phía trước .

END CHƯƠNG 12

Chương 13

Mùa xuân tới gần những tia nắng nhỏ nhoi bắt đầu suất hiện nhưng vẫn cò những cơn gió se lạnh nhẹ nhàng thổi qua , chiếc xe ô tô lướt nhanh trên đường phố đông đúc Uyên Nhi nhấn nút mở cửa sổ ra thò đầu ra ngoài cười tươi như hoa ánh mắt đảo qua đảo lại nhìn cảnh đẹp bên ngoài . Gió thổi khiến mái tóc cô tung bay nụ cười ngây thơ hồn nhiên cô xinh đẹp như một thiên sứ khiến Uy Vũ ngẩn ngơ ngắm nhìn , Bảo Ngọc sợ Uyên Nhi bị thương liền kéo cô lại nhíu mày nói

-  Đừng thò đầu ra như vậy rất nguy hiểm

Uyên Nhi bất mãn “ xì “ một tiếng rồi nói

-  Càng ngày cậu càng giống mẹ mình

Uy Vũ và Tuấn Anh không nhịn được cười ầm lên còn Bảo Ngọc chỉ biết ngại ngùng cúi đầu .

Về đến biệt thự Uyên Nhi lại lần nữa thò đầu à không lần này là vươn cả nửa người ra khỏi cửa sổ vẫy tay với cha mẹ đang đứng cách đó không xa vừa vẫy vừa hét

-  Cha mẹ con về rồi …

Hạo Nhiên nhíu mày không vui nhìn cô con gái đang kích động kia nhanh chóng bước lên phía trước , xe ngừng lại Uyên Nhi lập tức mở cửa chạy đến ôm chầm lấy cha mình khóc ầm lên

-  Cha con rất nhớ cha hu hu …

Tức giận vì hành động nguy hiểm vừa rồi của Uyên Nhi hoàn toàn tan biến lúc này Hạo nhiên chỉ nhẹ nhàng ôm con gái vào lòng vỗ về an ủi

-  Cha cũng rất nhớ con

Mỹ Anh lau nước mắt đi đến chỗ hai cha con Hạo Nhiên , Uyên Nhi rồi ôm lấy đứa con gái bé nhỏ vào lòng .

Uy Vũ nhìn cảnh tượng gia đình xum họp vui vẻ mỉm cười đứng mãi  ở chỗ xe ô tô mà không di chuyển , Thục Quyên đi đến chỗ con trai nhà mình nói lớn

-  Vũ

Uy Vũ giật nảy mình nhìn phía bên cạnh thấy người mẹ yêu quý đang mỉm cười hiền hậu bỗng chốc rùng mình ôm lấy Thục Quyên một cái rồi tiến lên chào hỏi cha

Nhìn Uyên Nhi bằng ánh mắt ngưỡng mộ Bảo Ngọc chậm rãi tới gần cha mình cúi đầu lễ phép

-  Con chào cha

Khôi Vĩ thở dài nhìn con gái rồi tiến lên chủ động ôm Bảo Ngọc vào lòng nói

-  Con không cần sợ sệt như vậy cha cũng không phải là thú dữ

Sửng sốt vì sự ôn nhu quá mức Bảo Ngọc thật muốn khóc nhưng cô không muốn cha buồn nên cũng mỉm cười hạnh phúc ôm lại ông thủ thỉ

-  Con cũng rất nhớ cha …

Tuấn Anh thấy cha con Bảo Ngọc đã hóa giải được khúc mắc trong lòng lại cảm thấy vui vẻ có lẽ như vậy là tốt nhất cái gì đã qua rồi cứ để nó qua đi , chưa vui vẻ được bao lâu đã bị cốc rõ đau Tuấn Anh xoa đầu hét toáng lên

-  Mẹ , mẹ đối xử với đứa con trai yêu quý đẹp trai hiếu thuận có một không hai này như vậy sao ?

Phương Lan nhếch môi véo tai Tuấn Anh rít lên

-  Hiếu thuận hả ? từ khi nhập học ngay cả một cuộc điện thoại cũng không thèm gọi về anh có biết tôi và cha anh đã lo lắng thế nào không ?

Tuấn Anh kêu một tiếng đau đớn khó khăn giải thích

-  Con bận học mà mẹ phải thong cảm cho con chứ ?

Nhéo càng mạnh Phương Lan nghiến răng

-  Lại đây anh chết với tôi

Tuấn Anh tóm lấy tay mẹ kêu la oai oái

-  Á  á  mẹ bỏ ra đi đau chết con rồi …

Gia đình xum họp một cảnh tượng thật đẹp , trong một ngôi biệt thự cách xa với sự phồn hoa ồn ào của thành phố những họ cười đùa vui vẻ giống như một đại gia đình lớn cùng nhau ăn uống vui đùa cùng cười cùng khóc , trên đời này thứ không thể mua được chính là tình thân có lẽ còn những hiểu lầm không đáng khiến họ xa nhau nhưng một ngày nào đó hiểu lầm sẽ tan biến và nụ cười ấm áp lại nở trên môi …

******************* 

Trời ngả về chiều , trong phòng ăn của biệt thự mọi người quây quần bên nhau cùng ăn bữa tối . Uyên Nhi có vẻ rất vui cứ bla bla mãi về những việc sảy ra ở trường nhưng đa số là kể về Bảo Ngọc và Uy Vũ , cô thao thao bất tuyệt rằng Uy Vũ tuy rất đáng ghét nhưng luôn giúp đỡ cô còn Bảo Ngọc thì luôn lo lắng bảo vệ cho cô rất kỹ càng . Mỹ Anh nhìn Bảo Ngọc và Uy Vũ bằng ánh mắt chìu mến dịu dàng nói

-  Cảm ơn  hai cháu đã giúp đỡ Uyên Nhi của chúng tôi nhiều như vậy

Uy Vũ chỉ dạ một tiếng rồi mỉm cười tiếp tục ăn , Bảo Ngọc cũng cười nói

-  Thật ra Uyên Nhi cũng giúp cháu rất nhiều nếu không có cô ấy chắc chắn cuộc sống của cháu sẽ không vui vẻ như bây giờ

Cô nói rồi quay sang nhìn cha mình mỉm cười vui vẻ

Khôi Vĩ trong lòng đầy hối hận đúng vậy nếu cô bé Uyên Nhi kia không suất hiện liệu con gái ông sẽ ra sao ? nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé yếu đuối ông tự thề với chính bản thân mình sẽ không bao giờ để Bảo Ngọc chịu bất cứ uất ức gì nữa …

Dùng bữa xong Uyên Nhi kéo Bảo Ngọc đi ra vườn hoa ngắm cảnh , chỉ còn Uy Vũ  , Tuấn Anh và người lớn ở lại phòng khách nói chuyện uống trà . Khôi Vĩ nhớ lại chuyện Bảo Ngọc muốn tự vẫn nghe nói là do bạn học đả kích liền hỏi Tuấn Anh

-  Cháu nói có ai đó đã đả kích Bảo Ngọc vào đêm hôm đó phải không ?

Tuấn Anh do dự một chút rồi gật đầu

-  Vâng là Thiên Kim con gái của hiệu trưởng cô ta luôn hống hách gây sự với Bảo Ngọc và Uyên Nhi nếu không phải là cháu và Uy Vũ nhiều lần suất hiện ngăn cản thì đã sảy ra chuyện lớn rồi

Hạo Nhiên nghe vậy lập tức hỏi lại

-  Ý cháu là Uyên Nhi ở trường học bị bắt nạt sao ?

Tuấn Anh thở dài lắc đầu

-  Không hề ạ cô ấy không hề bị bắt nạt

Thật ra anh muốn nói “ có mà cô ấy bắt nạt người ta ấy “ nhưng Uy Vũ đã đe dọa nếu anh nói ra nhất định sẽ bị trừng phạt nên Tuấn Anh đành nói dối để đổi lấy một tương lai tươi sáng không bị đày đọa .

Khôi Vĩ suy nghĩ trong chốc lát rồi quay sang bàn bạc với Hạo Nhiên

-  Chúng ta không thể để những chuyện thế này tiếp tục được

Hạo Nhiên và những người khác đồng tình gật đầu , Kiến Văn * cha của Uy Vũ * nói

-  Tôi cũng quen biết với hiệu trưởng , tôi sẽ thu xếp để hai người gặp ông ấy .

Khôi Vĩ gật đầu nói cảm ơn rồi mọi người lại tiếp tục uống trà , cùng lúc đó Uyên Nhi và Bảo Ngọc cũng quay về hai cô gái vừa đi vừa cười nói vui vẻ . Uyên Nhi vào trong thấy không khí trong phòng có vẻ kì lạ thì kéo tay Uy Vũ ghé vào tai anh hỏi nhỏ

-  Sao mọi người căng thẳng vậy ?

Uy Vũ cúi xuống nói thầm với cô

-  Đang bàn chuyện của Thiên Kim và hai em

Uyên Nhi gật đầu ồ một tiếng rồi quay sang tiếp tục nói chuyện với Bảo Ngọc .

************* 

Đêm đến bóng tối bao phủ quanh ngôi biệt thự sang trong , gió thổi khiến hàng cây lay động . Uyên Nhi lăn qua lăn lại trên chiếc giường lớn mãi mà vẫn không thể ngủ được , cô thở dài ngồi dậy xuống giường cầm lấy chiếc áo bong khoác vào người rồi ra ngoài . Phòng khách tối om không một bóng người Uyên “Nhi vào phòng bếp rót một cốc nước rồi ngồi xuống từ từ uống , “ Cạch “ một tiếng động vang lên khiến Uyên Nhi giật mình quay đầu lại thì thấy một bóng người từ từ tiến đến “ không phải lời đồn kia là có thật nhà này có ma chứ ? “ Uyên Nhi run rẩy nghĩ thầm trước đây cô từng nghe mấy chị giúp việc nói buổi tối ở đây hay có hiện tượng lạ vì nghe nói căn biệt thự này khi trước từng là nghĩa địa . Nghĩ tới đây Uyên Nhi nắm chặt tay lại liều một lần gọi lớn

-  Ai ?

Không có tiếng trả lời và bóng người vẫn từ từ tiến tới , Uyên Nhi hoảng thực sự ngồi thụp xuống đất khóc toáng lên . Bóng người đột ngột dừng lại rồi phát ra tiếng cười nhẹ , Uyên Nhi nghe  thấy tiếng cười quen thuộc thì ngẩng đầu lên lau nước mắt quát

-  Uy Vũ

Tiếng cười lớn dần cuối cùng Uy Vũ bước ra . Uyên Nhi đứng dậy ánh mắt tức giận trừng Uy Vũ nói

-  Anh có bệnh sao nửa đêm không ngủ lại đứng đó dở trò ma quỷ

Uy Vũ nén cười nói lại

-  Thưa tiểu thư nửa đêm khát nước nên tôi mới xuống bếp còn nữa tôi đâu có dở trò là tiểu thư tự mình dọa mình tưởng tôi là ma mà

Uyên Nhi tức giận muốn nói lại nhưng nghĩ cũng thấy đúng anh ta khát nước nên mới xuống đây với lại chuyện ma quỷ là do cô suy nghĩ nên mới hoảng sợ , thở dài vuốt trái tim đang đập thùm thụp Uyên Nhi xua tay

-  Thôi không tính toán với anh nữa

Uy Vũ cười cười gật đầu rồi đi qua Uyên Nhi , lấy một cốc nước anh ngồi xuống đối diện với Uyên Nhi hỏi cô

-  Sao không ngủ mà lọ mọ vào giờ này ?

Xoay cốc nước trong tay Uyên Nhi bĩu môi

-  Cái gì mà lọ mọ , tôi bị mất ngủ

Uống một lần hết nguyên cốc nước Uy Vũ gật đầu rồi nhìn Uyên Nhi hỏi cô

-  Anh muốn hỏi em một chuyện

Uyên Nhi đưa hai tay lên chống cằm mắt chớp chớp đáng yêu nhìn anh

-  Anh mà cũng có lúc nghiêm túc ư ngạc nhiên nha

Nhìn Uyên Nhi bằng ánh mắt thật nghiêm túc Uy Vũ hỏi lại

-  Có nghe không đây ?

Uyên Nhi ngồi ngay ngắn lại gật đầu rồi nhìn anh chăm chú , Uy Vũ cười khổ lắc đầu nhưng vẫn nói

-  Hôm nay cha mẹ anh và Tuấn Anh nói muốn cho tụi anh qua Mỹ học nốt trung học em nghĩ anh nên đi không ?

Uyên Nhi gật đầu

-  Nên chứ tôi cũng muốn đi nhưng cha mẹ không cho với lại Bảo Ngọc ở đây nên không đi được

Uy Vũ cười khổ từ đầu anh đã biết cô sẽ trả lời như vậy mà , Uyên Nhi thấy Uy Vũ  không trả lời thì nắm lấy cánh tay anh lắc lắc

-  Này có phải anh không muốn đi không ?

Nhìn cô một lát rồi anh gật nhẹ đầu nói

-  Có một số việc chưa hoàn thành nên không muốn đi

Tò mò nhìn anh cô hỏi

-  Việc gì mà quan trọng vậy ?

Chán nản hết mức anh nói

-  Đúng vậy có một cô gái rất ngu ngốc anh anh rõ ràng quan tâm cô ấy lo lắng cho cô ấy nhưng cô ấy luôn ngu ngốc không nhận ra

Nói xong anh đứng dậy đi về phòng , Uyên Nhi nhìn theo bóng anh mắt mở to nói

-  Ơ hay anh ta giận gì chứ làm như tôi đắc tội với anh không bằng ..

Vào trong phòng Uy Vũ mệt mỏi nằm xuống giường mắt nhìn lên trần nhà  chán nản , Uyên Nhi quả thật không phải ngu ngốc bình thường mà anh quan tâm lo lắng cho cô như vậy mà cô không cảm nhận được gì sao ? Anh thừa nhận anh có chút hèn nhát không dám nói thẳng là bản thân thích cô nhưng anh cho rằng cô cũng hiểu tình cảm của anh nhưng không ngờ cô không biết gì cả . Nhắm mắt điều chỉnh lại tâm trạng Uy Vũ tự an ủi mình có lẽ vì cô còn nhỏ nên không hiểu cảm của anh , không sao anh sẽ chờ , chờ cho tới khi cô lớn .

Bên ngoài cửa sổ gió thổi làm hàng cây rung rinh lay động cơn mưa phùn lạnh bắt đầu rơi …

END CHƯƠNG 13

Chương 14

Ánh nắng đầu tiên của mùa xuân chiếu sáng rực rỡ trên mọi nẻo đường xua tan đi cái lạnh lẽo âm u của mùa đông , Uyên Nhi tỉnh dậy từ giấc ngủ mộng mị , vươn vai một cái cô đứng lên kéo rèm cửa  sổ nhìn ra ngoài tháng một đầu năm trời bắt đầu có những tia nắng ấm áp Uyên Nhi mở tủ lấy một chiếc váy dài màu trắng tinh khiết mặc vào người , xõa tung mái tóc dài đen nhánh xinh đẹp vệ sinh cá nhân xong cô vui vẻ nhìn mình trong gương nở một nụ cười xinh dẹp rồi đi ra khỏi phòng .

Xuống phòng khách đã nghe thấy tiếng ồn ào hình như mọi người đang bàn luận gì đó , Uyên Nhi chào hỏi chúc mọi người một buổi sáng tốt lành rồi ngồi xuống ăn sáng , Thục Quyên nhìn Uy Vũ mang vẻ mặt đen xì thì lo lắng hỏi

-  Con sao thế Vũ không khỏe hả ?

Uy Vũ liếc Uyên Nhi một cái thấy cô vẫn điềm nhiên ăn uống thì lại bực tức vùng vằng nói

-  Con không sao

Kiến Văn biết con trai ông đang không vui vì chỉ còn hai tháng nữa là lên máy bay đi Mỹ nên đưa ra ý kiến

-  Được rồi chỉ còn hai tháng nữa là Tuấn Anh và Uy Vũ sẽ lên đường chúng ta nên dành ra những ngày cuối cùng này chơi that vui vẻ được không ?

Mọi người đều tán thành , Uyên Nhi thì khỏi nói có ăn có chơi là tán thành tuốt chỉ có Bảo Ngọc là im lặng cô lén nhìn về phía Tuấn Anh thấy anh vẫn vui vẻ thì không khỏi có chút hụt hẫng cô biết bản thân mình không có cơ hội nhưng ước nguyện của cô chỉ là được nhìn thấy anh mỗi ngày nhưng nay anh sắp đi rồi cô phải làm gì đây ?

Uyên Nhi quay sang nhìn Bảo Ngọc thấy cô không vui thì ríu rít

-  Bảo Ngọc mai chúng ta đi leo núi được không

Bảo Ngọc gượng gạo mỉm cười gật đầu , Tuấn Anh thấy nói tới leo núi thì hai mắt sáng lên

-  Leo núi cho anh đi theo được không ?

Uyên Nhi suy nghĩ một chút rồi gật đầu

-  Được nhưng có điều kiện

-  Hả

Tuấn Anh ngớ người

-  Điều kiện gì đây tiểu thư ?

Cười gian nhìn chằm chằm vào hai tên con trai trước mặt Uyên Nhi nói

-  Hai anh phải  khuôn đồ cho tụi em

-  Hả

Tuấn Anh kêu lên thảm thiết , thấy anh có vẻ không đành lòng Uyên Nhi bĩu môi

-  Không đi thì thôi

Uy Vũ chẳng thiết tha gì cái vụ leo núi này nhưng  hai cô gái đi thì sẽ rất nguy hiểm anh nói

-  Được mai mấy giờ xuất phát ?

Uyên Nhi có chút khó tin trả lời lại

-  4 giờ sáng

Uy Vũ gật đầu coi như đã biết rồi cúi xuống tiếp tục ăn , Bảo Ngọc nhìn Tuấn Anh một cái cô nghĩ cũng tốt còn hai tháng nữa thôi phải ở gần anh ấy nhiều hơn nữa để sau này khi anh có đi rồi cô cũng không luyến tiếc , hối hận .

Bốn bạn trẻ mải đối đáp suy nghĩ mà không để ý tới rất nhiều con mắt đang suy tư dò xét họ , các vị phụ huynh đều nhận ra tình cảm của mấy bạn trẻ này có chút không bình thường nhưng cũng không ai nói gì vì họ nghĩ bọn trẻ còn quá nhỏ chuyện tình cảm để sau này hẵng nói .

Vậy là bữa sáng kết thúc trong im lặng trong đầu mọi người , mỗi người một suy nghĩ lo âu chỉ có Uyên Nhi là vui vẻ cười tít mắt .

******************* 

4 giờ sáng ngày hôm sau ………….

Dậy từ sớm Uyên Nhi đi quanh nhà kiểm tra xem mấy người còn lại đã dậy chưa , một lát sau mọi người cùng tập trung ở phòng khách . Uy Vũ nhíu mày nhìn Uyên Nhi chỉ khoác một chiếc áo khoác mỏng anh lấy từ trong túi một chiếc áo khoác to dày đưa đến trước mặt cô nói

-  Mặc vào đi trên núi rất lạnh

Nhăn mặt nhìn chiếc áo dày cộm Uyên Nhi lắc đầu

-  Không cần tôi nóng

 Không muốn nhiều lời với cô gái cứng đầu này Uy Vũ nhanh chóng nhét chiếc áo vào ba lô của mình rồi khoác lên vai đi trước . Tuấn Anh có chút khó hiểu nhìn theo bóng Uy Vũ thầm nói

-  Thằng này hôm nay sao vậy ?

Nhìn theo bóng dáng cao lớn Uyên Nhi có chút thất thần , cho dù có ngốc tới đâu cô cũng biết Uy Vũ đang tức giận nhưng tại sao ? vì cô không nhận chiếc áo sao , từ khi nào anh trở nên khó hiểu như vậy chứ ? Bảo Ngọc ra sau cùng thấy Uyên Nhi đứng đó thẫn thờ thì chạy lại nói

-  Đi thôi đờ đẫn ở đây làm gì vậy ?

Uyên Nhi bừng tỉnh khỏi những suy nghĩ vẩn vơ gật đầu với Bảo Ngọc cúi xuống muốn tìm ba lô của mình thì không thấy đâu cả cô gọi hỏi Tuấn Anh

-  Tuấn Anh , anh cầm ba lô của em hả ?

Tuấn Anh nhìn đống đồ lộn xộn trên vai mình cười khổ

-  Tiểu thư ơi anh sánh đồ cho Ngọc đã mệt muốn chết rồi còn ôm thêm của em làm gì chứ chắc Vũ cầm rồi

Uyên Nhi ừ một tiếng rồi đi lên phía trước , Bảo Ngọc thấy áy náy khi Tuấn Anh phải cầm nhiều đồ thì chạy tới gần anh

-  Để em cầm bớt cho

Tuấn Anh cười nói

-  Không sao đi thôi

Vậy là bốn bạn trẻ cùng nhau đi chinh phục ngọn núi trước mặt …

Đi mãi mà không thấy bóng dáng Uy Vũ , Ngọn núi này tuy không cao nhưng đường đi lại rất dốc mặc dù có những bậc đất để bước lên nhưng nếu không cẩn thận thì rất dễ ngã . Uyên Nhi đã leo lên leo xuống rất nhiều lần nên không lo lắng lắm Bảo Ngọc thì đã có Tuấn Anh đi cạnh giúp đỡ , hiện tại Uyên Nhi chỉ lo lắng cho Uy Vũ anh không quen thuộc với đường xá ở đây nhỡ sảy ra chuyện gì thì sao ? Nghĩ tới đây Uyên Nhi bất giác đi nhanh hơn nhưng đi mãi cũng chẳng thấy bóng dánh anh . Tuấn Anh gọi với theo Uyên Nhi

-  Em đi từ từ thôi đợi bọn anh với

Uyên Nhi dừng chân quay lại nói lớn

-  Không thấy Uy Vũ đâu cả anh ấy có bị sao không anh ?

Cười thầm trong lòng Tuấn Anh nói lại

-  Đừng lo nó không sao đâu nó là cao thủ leo núi mà

Tuy nghe vậy nhưng lo lắng trong lòng Uyên Nhi vẫn không giảm đó là những ngọn núi có sự can thiệp của con người chắc chắn họ sẽ xây những bậc hay làm gì đó để người leo núi không gặp nguy hiểm nhưng đây là núi tự nhiên anh ấy có thể không ?

Mang theo tâm trạng lo lắng không yên cuối cùng ba người cũng đến được điểm dừng chân để cắm trại nhìn xung quanh thấy có hai chiếc lều đã được dựng hoàn chỉnh Uyên Nhi giật mình nghĩ rằng có ai đó đang cắm trại ở đây quay lại muốn tìm nơi khác thì một giọng nói quen thuộc vang lên

-  Đi lâu thế đây dựng lều xong rồi này

Quay lại Uyên Nhi thấy Uy Vũ trong tay đang cầm một đống củi đứng đó nhìn mình , cô đi tới gần quát vào mặt anh

-  Sao không đi cùng mọi người chứ ?

Cứ nghĩ rằng sẽ được khen ngợi ai ngờ lại bị mắng Uy Vũ sầm mặt lạnh lùng quay đi

-  Không cần cô lo

Giọng nói lạnh lùng ấy như đánh thẳng vào trái tim Uyên Nhi lẳng lặng nhìn bóng lưng cao lớn của anh đưa tay lên muốn nắm lấy vạt áo anh nhưng rồi lại thở dài buông thõng cánh tay xoay người lặng lex bước đi , cô không biết bản thân đang bị làm sao nữa cô chỉ biết rằng hiện tại ngực rất đau , đau tới không thở nổi như có một bàn tay đang bóp chặt lấy trái tim cô . Bảo Ngọc chứng kiến tất cả cô biết Uyên Nhi nhất định đang rất buồn nên muốn đi theo an ủi thì bị Tuấn Anh kéo lại anh nhẹ lắc đầu

-  Đừng em không giúp gì được cho cô ấy đâu

Bảo Ngọc nhìn theo Uyên Nhi nói nhỏ

-  Nhưng cậu ấy

-  Không sao đâu để anh nói chuyện với Vũ

Buông tay Bảo Ngọc ra Tuấn Anh tới gần Uy Vũ vỗ vai bạn nói

-  Hôm nay cậu làm sao thế ?

Thở dài hai tay ôm lấy đầu Uy Vũ mệt mỏi lên tiếng

-  Chẳng biết nữa sắp điên lên vì cô ta rồi

Thâtj ra Uy Vũ trở nên như vậy cũng là một phần do Uyên Nhi , Tuấn Anh biết Uyên Nhi là một cô bé ngây thơ đơn thuần nhưng không ngờ lại ngốc nghếch đến mức không nhận ra một chút gì về tình cảm của Uy Vũ dành cho cô . Thơ dài vỗ vai thằng bạn đang ủ rũ Tuấn Anh an ủi

-  Đừng bi quan như vậy thật ra cô ấy cũng rất lo lắng cho cậu lúc leo núi cô ấy vì không thấy cậu mà lo lắng không yên tâm trạng bất ổn

Lắc đầu thở dài Uy Vũ xua tay

-  Không quan trọng nữa dù sao cũng sắp đi rồi tôi không muốn những chuyện không vui này ảnh hưởng đến tâm trạng của mọi người

Trời bắt đàu ngả về chiều nhưng Uyên Nhi vẫn không thấy chút bóng dáng Bảo Ngọc lo lắng đến đứng ngồi không yên đi ra khỏi lều cầm đèn pin muốn đi tìm Uyên Nhi , Tuấn Anh và Uy Vũ ngồi cạnh đống lửa cũng chẳng vui vẻ là bao thấy Bảo Ngọc đi ra thì đứng lên hỏi cô

-  Em đi đâu

Tuấn Anh nhanh miệng hỏi , Bảo Ngọc nhìn anh có chút hoảng sợ nói

-  Uyên Nhi chưa về em lo lắng

Uy Vũ im lặng không nói gì chỉ nhìn chằm chằm vào khoảng không phía trước . Tuấn Anh tới gần Bảo Ngọc giật lấy đèn pin trong tay cô ném sang cho Uy Vũ nói lớn

-  Em là con gái không nên đi vào giờ này việc đi tìm Uyên Nhi để anh và Vũ làm là được rồi em ở lại trông lều đi

Không nghe Tuấn Anh dài dòng Uy Vũ lập tức chạy đi tìm Uyên Nhi anh sợ nếu chậm một chút thôi cô sẽ gặp nguy hiểm anh sợ sẽ không gặp được cô nữa .

Thấy Uy Vũ đột nhiên phóng ra Tuấn Anh lắc đầu quay lại dặn dò thêm

-  Nếu sợ thì ở yên trong lều nhất định không được ra ngài cho tới khi anh hoặc Vũ trở về rõ chưa ?

Dặn dò xong Tuấn Anh chui vào lều lấy áo khoác rồi cầm đèn pin chuẩn bị ra ngoài , thấy anh sắp đi Bảo Ngọc nắm lấy tay anh nói nhỏ

-  Cẩn thận

Tuấn Anh mỉm cười nhìn cô rồi xoay người bước đi .

Bóng dáng anh xa dần khiến Bảo Ngọc cảm thấy đau đớn cô biết anh đã tha thứ cho cô nhưng cô cũng biết hiện tại anh chỉ xem cô như em gái mà chăm sóc anh từng nói anh không thể yêu cô vì điều đó nghĩa là anh đã phản bội chị Bảo Kim cô biết bản thân không có hy vọng nhưng dù anh coi cô như em gái thì cô cũng muốn ở bên anh hưởng thụ cảm giác được anh quan tâm , chăm sóc .

***************** 

Bầu trời âm u lạnh lẽo Uyên Nhi vòng hai tay ôm lấy bản thân mình run rẩy bước trên con đường núi gập gềnh vừa đi vừa thầm mắng Uy Vũ đáng chết máu lạnh vô tình không có chút lo lắng cho cô sao mà tới giờ vẫn không thấy bóng dáng anh đi tìm cô ? Trời thì lạnh tiếng ếch nhái kêu râm ran khiến Uyên Nhi hoảng sợ cô chẳng biết mình đang đi đâu nữa con đường này đối với cô rất xa lạ cô cứ đi mãi chỉ mong tìm được khu cắm trại nhưng trời ngày càng tối còn khu cắm trại thì chẳng thấy đâu , “ ầm “ một tiếng sấm vang lên tia chớp sáng chói rạch ngang bầu trời Uyên Nhi sợ hãi hét lên một tiếng rồi ngồi thụp xuống ôm đầu khóc nức nở .

****************** 

Mưa bắt đầu rơi từng tia chớp sáng chói như sé toạc màn đêm tăm tối Uy Vũ soi đèn vừa đi vừa gọi lớn

-  Uyên Nhi ….

Trời tối lại mưa đường núi vì bị mưa thấm ướt trở nên chơn trượt Uy Vũ nhìn quanh lo lắng Uyên Nhi đang ở đâu chứ anh đã tìm quanh khu cắm trại mấy vòng nhưng vẫn không thấy không lẽ cô … lắc mạnh đầu xua tan suy nghĩ u ám Uy Vũ tiếp tục đi , đi đến một lùm cây rậm rạp ngoài tiếng mưa ra hình như còn có tiếng nức nở nhè nhẹ Uy Vũ vui mừng đến chỗ đó thì thấy Uyên Nhi toàn thân ướt sũng thảm thương ngồi đó khóc nức nở . Khoảnh khắc đó Uy Vũ cảm thấy trái tim nhói đau như bị kim đâm vậy anh chạy tới ôm chầm lấy cô , Uyên Nhi đột nhiên cảm thấy cả người bị ôm chặt thì hoảng sợ theo bản năng giơ tay lên thành nắm đấm , đấm mạnh vào lưng người đó hét toáng lên

-  Buông ra buông tôi ra

Uy Vũ biết cô tưởng anh là người xấu liền ôm cô chặt hơn nói

-  Là anh Uy Vũ đây đừng sợ

Nghĩ rằng sau khi anh nói vậy cô sẽ ngừng khóc và đánh anh nhưng sau khi Uyên Nhi nghe xong lại càng khóc to hơn đánh mạnh hơn vừa khóc vừa mắng

-  Uy Vũ đáng chết tại sao anh lại không đi tìm tôi hu hu anh có biết tôi đã sợ thế nào không hu hu tôi ghét anh ghét anh … hu hu

Uy Vũ ôm cô chặt hơn liên tục nói xin lỗi còn Uyên Nhi chỉ biết vì anh giận dỗi vô cớ nên cô mới bị lạc nên vừa khóc vừa đánh anh cho bõ tức …

Mưa tạnh dần gió cũng nhừng thổi trong bóng đêm yên lặng hai người ôm nhau thắm thiết cô gái không ngừng khóc còn chàng trai cũng chịu thua với tính cách mè nheo đó cũng không nỡ để giây phút tình cảm này chấm dứt nên im lặng ôm lấy cô thật chặt để cô khóc thoải mái trong lòng mình …

END CHƯƠNG 14

Chương 15

Gió ngừng thổi mưa cũng tạnh dần không khí trên núi vì ảnh hưởng của trận mưa mà lạnh buốt Uyên Nhi vùi đầu vào ngực Uy Vũ khóc đến mệt nhoài , nhẹ nhàng vỗ lưng người con gái nhỏ bé trong ngực . Cảm thấy Uyên Nhi rùng mình vì lạnh Uy Vũ buông cô ra cởi chiếc áo trên người khoác vào người cô rồi xoay lưng lại anh nói

-  Đứng lên anh cõng em

Ngẩng lên nhìn anh bằng đôi mắt mở to Uyên Nhi kinh ngạc hỏi lại

-  Anh cõng tôi ?

Thở dài ngao ngán vì cái đầu chậm chạp của cô gái trước mặt Uy Vũ đành kéo hai tay cô ôm lấy vai mình rồi ôm lấy hai chân cô , Uyên Nhi giật mình “ á “ lên một tiếng nhưng rồi lại sợ ngã nên đành ôm chặt lấy vai anh . Trên đường quay về điểm cắm trại hai người im lặng không nói gì Uyên Nhi mệt mỏi dựa vào vai Uy Vũ ngáp một cái trước khi nhắm mắt cô nhẹ nhàng nói

-  Cảm ơn anh …

Giọng nói nhỏ nhẹ mềm mại vang bên tai khóe môi Uy Vũ nở một nụ cười dịu dàng tiếp tục đi về phía trước lúc này dù thời tiết có xấu tới đâu anh cũng không thấy lạnh …

******************* 

Trong lòng lo lắng như lửa đốt Bảo Ngọc không chịu nổi cảm giác này nữa trời ngày càng tối mà mọi người vẫn chưa có một ai trở lại , bước ra khỏi lều nhìn xung quanh tối đen như mực tuy rằng rất sợ nhưng cô không thể ngồi yên như vậy nữa nắm chặt chiếc đèn pin trong tay Bảo Ngọc thở mạnh một hơi rồi tiến lên phía trước vừa đi vừa gọi lớn tên ba người kia nhưng không có tiếng trả lời . Đi được một đoạn cô chợt dừng lại vì nhìn thấy ánh đèn vàng lóe lên trong lòng vui như nở hoa cô chạy lên phía ánh đèn gọi lớn

-  Uy Vũ , Tuấn Anh là hai người ư ?

Càng đến gần trong lòng Bảo Ngọc càng thấy nôn nào có một linh cảm nào đó nói cho cô biết nếu đi tiếp cô sẽ gặp nguy hiểm , tắt đi chiếc đèn pin trong tay Bảo Ngọc từ từ lùi lại bỗng nhiên có một bàn tay bịt lấy miệng cô , Bảo Ngọc hoảng đến xuýt nữa hét toáng lên nhưng khi nhìn rõ người đằng sau cô lại im

lặng . Đám người kia gồm 3 hay 4 tên gì đó hình như là bọn họ say rượu nhìn bộ quần áo rách rưới trên người họ Bảo Ngọc nghĩ đó là những người vô gia cư hay ăn mày gì đó , Tuấn Anh kéo theo Bảo Ngọc chậm chạp lùi lại cố gắng không gây ra tiếng động . Đến khi những người kia khuất dần Tuấn Anh mới buông cô ra quát lên

-  Em bị ngu ngốc hả anh đã bảo là ngồi yên trong lều cơ mà ?

Ngẩng đôi mắt long lánh nước lên nhìn anh Bảo Ngọc nhỏ nhẹ giải thích

-  Em … chỉ là lo lắng cho mọi người thôi

Khuôn mặt cô biểu hiện sự vô tội cùng tủi thân khiến Tuấn Anh chẳng nỡ mắng thêm nữa đành nắm lấy tay cô cùng nhau quay lại điểm cắm trại .

Về đến nơi đã thấy Uy Vũ đang lục tung cả hai cái lều lên không biết đang tìm kiếm cái gì , Bảo Ngọc chạy vào lều thì thấy Uyên Nhi cả người sũng nước đang mê man nằm đó , cô nhanh chóng lấy ba lô rồi thay quần áo khô cho Uyên Nhi , sờ chán thấy cô ấy không sốt Bảo Ngọc mới yên tâm phần nào đi ra ngoài , Uy Vũ cả người ướt sũng thấy Bảo Ngọc đi ra lập tức gặng hỏi

-  Em thay đồ cho Nhi chưa cô ấy có bị thương ở đâu không , có sốt không ?

Bảo Ngọc nghe anh hỏi mà cảm thấy tai đang đánh trống cô giơ tay lên quát

-   Stop … từ từ để em trả lời

Uy Vũ yên lăng luôn …

Tuấn Anh đứng bên cạnh nhịn cười đến nội thương nhưng sợ bị bạn tốt trả thù nên đành nín nhịn

Bảo Ngọc thấy anh rất biết lắng nghe liền mỉm cười trả lời đống lộn xộn anh vừa hỏi một cách ngăn nắp

-  Cô ấy không bị thương chỉ có chân tay bị xước một vài chỗ không chảy máu nhiều tạm thời chỉ có vậy thôi

Nghe cô nói xong Uy Vũ thở phào nhẹ nhõm cũng may cô không sao nếu không chắc anh chết mất .

Màn đêm kéo đến mọi người đều vào lều của mình nghỉ ngơi chỉ có Uy Vũ vẫn ngồi thẫn thờ bên đống lửa khó khăn lắm mới đốt lại được vì trời mưa củi kiếm được lúc chiều hầu như ướt hết anh đàng lấy cuốn sách mình mang đi làm mồi lửa “ =_= “ ngồi bên đống lửa ấm áp ánh mắt anh không ngừng nhìn về phía lều của Uyên Nhi và Bảo Ngọc không biết Uyên Nhi thế nào rồi , cô rầm mưa lâu như vậy có bị cảm không ? thật muốn xông vào kiểm tra nhưng sợ khiến cô tỉnh giấc nên đành thôi .

Tỉnh dậy từ  giấc ngủ mộng mị Uyên Nhi đưa hai tay lên dụi dụi mắt , nhìn thấy ánh sáng màu vàng nhập nhòe bên ngoài cô nhẹ nhàng chui ra khỏi lều tránh đánh thức Bảo Ngọc , vừa quay lưng lại cô đã bắt gặp cái nhìn đầy quan tâm của Uy Vũ . Cô mỉm cười đến gần anh nói nhỏ

-  Anh không ngủ mà ngồi đây làm gì muốn hù chết người sao ?

Thấy cô không có vẻ gì là suy yếu đau đớn ngược lại vẫn còn hơi sức để khiêu chiến với mình Uy Vũ nhẹ nhàng thở ra vẫy tay với cô

-  Lại đây ngồi cho đỡ lạnh

Uyên Nhi gật đầu đến gần anh ngồi xuống đưa hai bàn tay đến bên đống lửa để sưởi ấm

Uy Vũ quan sát sắc mặt của cô rồi dịu dàng hỏi han

-  Sao không ngủ không thoải mái ở đâu sao ?

Uyên Nhi nhẹ nhàng lắc đầu

-  Không sao chỉ là có chút đau nhức ở chân và tay thôi

Cùng lúc này cô chợt nhớ lại thái độ khó hiểu của Uy Vũ , vốn là người thẳng tính thắc mắc để trong lòng mãi sẽ khó chịu Uyên Nhi hỏi luôn

-  Anh đang giận chuyện gì phải không ?

Uy Vũ chớp chớp mắt nhìn cô , cuối cùng cũng nhận ra sao ? anh cười nói

-  Em nói xem anh đang giận cái gì ?

Uyên Nhi trừng mắt nhìn Uy Vũ

-  Bệnh thần kinh tôi đâu phải con giun trong bụng anh làm sao biết được ?

Hy vọng trong phút chốc tắt ngấm Uy Vũ chán nản ôm đầu thầm nguyền rủa bản thân ngu ngốc tại sao ai không thích lại đi thích cô gái ngốc nghếch này chứ ?

Chán nản đến chẳng biết nói gì thêm nữa hai người yên lặng ngồi bên nhau mỗi người một suy nghĩ Uyên Nhi ngáp một cái hai mắt nhíu lại nghiêng đầu cảm thấy êm ái ấm áp cũng chẳng thèm liếc xem nó là cái gì liền ngủ ngon lành . Uy Vũ đang mải nghĩ ngợi đột nhiên thấy vai nặng chĩu anh nhíu mày muốn đẩy thứ đó ra nhưng khi biết đó là Uyên Nhi thì lại cười đến vui vẻ vòng tay ôm lấy thân thể nhỏ bé , vuốt mái tóc dài của Uyên Nhi anh thì thầm

-  Ngốc ạ bao giờ em mới nhận ra đây ?

Nhưng rồi một nỗi bi thương lóe lên trong mắt anh nếu như cô biết thì sao ? anh sắp phải đi rồi lại đi rất lâu nữa nếu như để cô hiểu được tình cảm này hai người cũng chưa chắc đã có kết quả thôi vậy khi anh quay về sẽ tóm cô sau bây giờ phải nghĩ cách để mấy năm tới cô không quên được mình đã phải để cô khắc cốt ghi tâm cái tên Trịnh Uy Vũ này , để cô không thể để thêm bất cứ tên con trai nào khác vào mắt ..

END CHƯƠNG 15  


Đọc tiếp Ê Hổ Cái Em Là Của Anh - phần 4

Truyện tình yêu dài tập

VỀ TRANG CHỦ
Tiểu thuyết nhiều người thích
Tiểu thuyết ngôn tình hoàn thành
Tiểu thuyết ý nghĩa sâu sắc
Tiểu thuyết ngôn tình Trung Quốc
Tiểu thuyết ngôn tình hấp dẫn
Tiểu thuyết ngôn tình hiện đại
Tải game mobile miễn phí
Từ khóa Google : , ,
© Anhhungpro.info wap giải trí tổng họp
Sitemap.html,Sitemap.xml,Ror.xml,Urllist.txt
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu, Tiểu thuyết ngôn tình
1/1