Tiểu thuyết Giường Đơn Hay Giường Đôi-full
| Lượt xem : |
đổi sang kính gọng màu tối.
Phổ Hoa đứng thứ nhất môn tiếng Anh trong kỳ thi, nhận được quyển Oxíord Dictionary of English dày cộp, phần thưởng sẽ phát bổ sung vào lễ khai giảng học kỳ hai, chẳng có gì vinh dự, chỉ là giành được vài tràng vỗ tay mà thôi. Khi lĩnh giải thưởng, cô vẫy vẫy tay với Quyên Quyên ở dưới bục, cười kín đáo, liếc qua thấy Kỷ An Vĩnh đang ra sức vỗ tay cổ vũ. Phổ Hoa không biết tràng vỗ tay đó là dành cho mình hay cổ vũ cho Thi Vĩnh Đạo. Cậu ta đứng thứ nhất môn hóa học, tổng điểm nằm trong số một trăm người đứng đầu khu vực, coi như quán quân hai lần, đương nhiên càng nhận được sự coi trọng và hâm mộ.
Một lần thi không đáng nhắc tới, vừa khai giảng Phổ Hoa lại lăn ngay trong đống đề hóa học, vật lý, quên cả niềm vinh dự.
Sau họp trường có ảnh chụp chung giữa trạng nguyên từng môn và trạng nguyên tổng điểm, cầm bức ảnh, mẹ nói chụp không đẹp, Phổ Hoa đứng quá nghiêng. Cô không xem liền giao cho mẹ xử lý. Cô vốn không muốn lên hàng trước, không muốn ở cạnh Thi Vĩnh Đạo nhưng cậu ta cao to chắn ngay chỗ đó. Cô sải chân lên phía trước thì thự ảnh đã bấm máy, đèn chớp rất chói mắt. Vì vậy nhìn từ góc độ nào cũng thấy Phổ Hoa đáng thương lộ ra nửa gương mặt sau vai Thi Vĩnh Đạo.
**************
Nửa học kỳ sau của lớp chín, trong ký ức Phổ Hoa, mọi thứ đều mơ hồ, dường như chỉ có thi cử, ngoài thi cử ra vẫn là thi cử. Thi môn, thi tháng, thi thử vòng một, thi thử vòng hai, thi thử vòng ba. Mặt ai cũng đềuchỉ in hai chữ đó.
Mỗi lần thi đều xếp thứ hạng, mỗi lần xếp thứ hạng vị trí đều phải điều chỉnh. Bản thân Phổ Hoa luôn chìmnổi, cố gắng tới thi thử vòng một cuối cùng cũng được xác nhận. Trong ba mươi người đứng đầu trong kỳ thi thử vòng một ký kết thỏa thuận cử đi học với trường đều có Phổ Hoa và Quyên Quyên.
Sau này cô chỉ cần tham gia thi thử vòng hai, vòng ba, thi cấp ba cho có lệ là có thể vững vàng tiến vào lớptrọng điểm cấp ba của trường. Với nhà họ Diệp, điều này vốn là việc đại hỷ đáng để chúc mừng. Nhưng do mẹ bận việc và cũng không vui vẻ gì với bố nên đã trởvề nhà bà ngoại sống. Phổ Hoa đành kìm nén tâm trạng vui sướng, cùng Quyên Quyên tới McDonald chúc mừng đơn giản.
“Nhóm bốn người” ngoài Cao Triệu Phong đều trongdanh sách được cử đi học tốp đầu tiên, bố cục tronglớp lại có sự điều chỉnh lớn một lần nữa, toàn bộ họcsinh được cử đi học đều ngồi hàng sau, hai mươi người còn lại ngồi hàng trước. Phổ Hoa lần đầu tiên có cơ hộingồi gần Quyên Quyên, tâm trạng tự nhiên khác trước.Tuy vẫn ngoan ngoãn nghe giảng nhưng không cần dốc hết toàn lực như Cầu Nhân ở hàng đầu.
Thi cử là từng bậc cửa, vượt qua sẽ đến gần với thành công và hạnh phúc hơn một bước, bố đã nói rất nhiềulần đạo lý này: Trải qua trăm nghìn cay đắng, mới trởthành người được người khác tôn kính.
Mỗi tối Phổ Hoa đều mang bao cát chạy tám trăm métvòng quanh khu nhà, bố đạp xe theo sau, mệt thì cổ động cho cô. Ngoài hóa học, đây là một môn học có khả năng ảnh hưởng tới thành tích của cô nhất.
Đầu hè, Phổ Hoa luôn phải nhúng mình trong mồ hôi, nhưng cô tin vất vả này rất đáng.
Buổi trưa cách kỳ thi thử vòng hai hơn chục ngày, Phổ Hoa cùng Quyên Quyên từ tầng thượng trở về lớp học, vừa bước vào hành lang đã thấy người đứng vong trong vòng ngoài.
Đang định vào hỏi xem chuyện gì xảy ra, thì nghe thấycó tiếng đánh nhau trong lớp, vài học sinh vốn đang tựhọc liền ào ào ôm sách chạy ra, một hộp phấn bay theo dòng người, vỡ vụn trên hành lang, tiếng mấy nữ sinh nhát gan hét lên chói tai.
Bên cạnh bục giảng có hai bóng người đang quầnnhau, lại là Lý Thành Tự và Thi Vĩnh Đạo.
Bọn họ túm cổ áo lẫn nhau, gầm gừ như hai con dã thú, trên mặt đều mang vết thương, túi áo đồng phục của Lý Thành Tự giống miếng vải rách rủ bên ngoàichiếc áo.
“Buông tay ra! Cậu muốn thế nào!”. Lý Thành Tự hai mắt đỏ ngầu, giơ nắm đấm trước mặt Thi Vĩnh Đạo.
Thi Vĩnh Đạo xoay đầu, khóe miệng vẫn còn vết máu,cậu ta thả lỏng tay thở hổn hển một cái, lại bay ngườinhào lên.
“Cậu thử nói lại câu đó một lần nữa xem!”. Trong lúc giằng co, cậu ta quăng Lý Thành Tự ngã xuống đất, đụng đổ hai cái bàn.
“Tôi nói ai! Tôi nói ai! Tôi nói cô ta liên quan đến cậukhông! Tôi cứ nói!”. Lý Thành Tự càng gào, Thi Vĩnh Đạo càng giống như phát điên, mặt đỏ rực, chộp hộp bút chì trên đất nhét vào mồm cậu ta, giọng nói đã khàn khàn: “Cho cậu nói! Tôi cho cậu nói!”.
Trên cầu thang, Phong Thanh và mấy cậu nam sinh gạt đám người xông vào lớp học.
“Đừng đánh nhau nữa! Mau dừng tay!”.
Phong Thanh và lớp trưởng mỗi người một bên cố gắng tách hai người đang đánh nhau ra, kéo sang hai bên bục giảng. Hai tên này thở hổn hển, đứng còn chẳng đứng vững vẫn ném đồ vào nhau. Không biết một quyển từ điển dày cộp từ đâu tung ra đập lên đầu Phong Thanh, cán bộ đời sống đến để khuyên can cũng lao vào trận chiến.
Phổ Hoa và Quyên Quyên nhìn thấy mà kinh hồn bạt vía, không có nữ sinh nào qua khuyên can, bọn họ cũng không dám liều lĩnh lao vào. Cuối cùng chủnhiệm lớp và chủ nhiệm phụ trách kỷ luật và học tập đến mới dừng nổi trận chiến ác liệt trong lớp.
Buổi chiều, nam sinh tham gia đánh nhau đều khônglên lớp, phòng học trống một phần ba chỗ ngồi. PhổHoa và Quyên Quyên nhìn nhau, ghi bài với tâm trạng phức tạp. Lên lớp được nửa thời gian, Kỷ An Vĩnh -người duy nhất không tham gia cũng bị gọi đi. Khi rờilớp, cậu ấy quay đầu liếc một cái, cuối cùng dừng lại ở Phổ Hoa. Sự lo lắng trong mắt cậu ấy khiến Phổ Hoa khó hiểu, không rõ là căng thẳng hay lo lắng.
Tiết tự học cuối cùng, hai thủ phạm chính dán băng gạc trở về, ngoài ra những người có liên quan cũng lầnlượt vào lớp, Phổ Hoa vừa yên tâm, bất ngờ bị giáo viên chủ nhiệm gọi ra khỏi lớp.
Cô bị giữ lại sau giờ tan học, áo khoác và túi xách tay đặt trong tủ đựng đồ lớp học cũng để trên bàn làm việccủa chủ nhiệm lớp, bên cạnh đặt phiếu ăn bốn trăm tệcủa trường. Từ khi bước vào phòng làm việc của thầygiáo, Phổ Hoa đã lạnh cả tim. Trong thời gian đó lầnlượt có bạn học được gọi ra gọi vào hỏi, chỉ có Phổ Hoa và Phong Thanh ngồi viết “chi tiết” theo yêu cầucủa chủ nhiệm phụ trách kỷ luật và học tập. Phong Thanh mặt tối sầm trước sau không nói một câu. PhổHoa cũng chẳng biết chút sự tình nào về chuyện đã xảy ra, toàn bộ “chi tiết” được viết ra đều là nội dungbài học. Sau khi giao bản tự thuật xong, chủ nhiệm lớp kéo Phổ Hoa tới một bên nhẫn nại khuyên cô: “Em nhớ thêm chút nữa xem, ngày mai nói tiếp”.
Ngày hôm sau, Phổ Hoa bị cho nghỉ học. Buổi trưa,Quyên Quyên lên tầng thượng tìm cô, cô ngồi trên bậccao nhất, hai tay chống cằm, mặt trắng bệch. Nghe thấy Quyên Quyên nhắc tới hai chữ “phiếu ăn”, môirun run.
Tuy đã nhiều lần khẳng định mình không cầm, nhưng tìm thấy phiếu ăn bốn trăm tệ từ túi xách của Phổ Hoa, không ai có thể tin sự trong sạch của cô. Phổ Hoa và Phong Thanh với tư cách là đương sự trong việc mất phiếu ăn, kể cả Thi Vĩnh Đạo và Lý Thành Tự đánhlộn, bốn người đều phải đợi hai ngày trong văn phòngcủa chủ nhiệm phụ trách kỷ luật và học tập. Đa phầnthời gian đều hỏi chuyện và giáo dục, viết thêm điều tra. Mỗi lần chủ nhiệm gọi đến Phổ Hoa, cô đều cúi thấp đầu, không dám ngẩng lên nhìn người khác. Trong hai ngày, cô chưa từng nói một câu. Trên giấy điều tra, cô viết: “Em không lấy! Không phải em lấy!”.
Cô tin tưởng chính nghĩa, tin tưởng công lý, nhưng lầnnày, chính nghĩa và công lý lại không hề đứng về phía cô.
Sau khi kết thúc việc dừng học, Phổ Hoa không dám lên lớp, nhưng cũng không thể không đi học. Một mặt gia đình không biết chuyện xảy ra như vậy, bố tưởngcô không muốn ăn cơm, nhiều lần khóc giữa đêm do tập trung lo lắng cho kỳ thi. Mặt khác, một vài họcsinh không biết chân tướng sự việc bắt đầu chỉ trỏ cô,thỉnh thoảng người khác cũng không nói gì chỉ nhìn cô một cái, hoặc trên tay cầm phiếu ăn, Phổ Hoa liền cảm thấy họ như đang đâm vào sống lưng mình. Buổi trưa cô không đi ăn cơm, ngày ngày ở trên sân thượng.Ngày nào chưa bắt được hung thủ, cô có trăm miệngcũng không biện bạch được, không cách nào lấy lại được danh sự và sự trong sạch của mình.
Nhưng so với những lời đồn đại vô căn cứ, đáng sựhơn cả chính là cách thức xử lý của nhà trường. Bốn người: Phổ Hoa và Phong Thanh, Lý Thành Tự, Thi Vĩnh Đạo đều bị loại khỏi danh sách cử đi học tốp đầutiên. Sau khi chủ nhiệm lớp tuyên bố kết quả, Phổ Hoa mặt tái ngắt đứng cạnh tường, ba nam sinh đều đã đi ra, cô vẫn đứng ở chỗ đó, hoàn toàn quên mất phải trở về lớp làm bài thi.
Phổ Hoa lên sân thượng, ôm tờ thông báo, chớp chớp nước mắt, rồi không nhịn được khóc òa, lòng rất đau,rất oan ức, lại không có nơi nào để nói, nơi nào để thổ lộ, ôm đầu khóc nức nở, cũng không muốn để ngườikhác thấy nỗi buồn của cô.
Tối hôm đó xuống tầng lấy xe, trời đã tối đen, trên sân bóng không còn người, Quyên Quyên về nhà từ sớm.Phổ Hoa nghe thấy tiếng bước chân chạy bóng trên sân bóng rổ, mỗi lần bóng chạm vào nền sân hoặc giỏ bóng, trái tim cô cũng đau theo. Người chơi bóng đơn độc đó cũng buồn khổ như cô chăng?
Trong bóng tối có người đi ra chỗ để xe, hình dáng mờ mờ đứng dưới cột bóng, Phổ Hoa ngơ ngẩn nhìn bóngdáng ấy, nước mắt từng giọt từng giọt lăn dài trên má, rơi xuống yên xe.
Mấy ngày đó là sự trớ trêu lớn nhất cô từng gặp phải từ khi lớn lên đến nay, cô nhất định phải học cách một mình gánh vác, học cách chịu đựng.
Vụ án không manh mối này trực tiếp ảnh hưởng đếnthành tích của cô, kỳ thi thử vòng hai Phổ Hoa rớt khỏidanh sách năm mươi người đứng đầu, tiếng Anh càngthất thường hơn, cô quên không làm cả một phần đọchiểu. Sau khi thành tích đi xuống, chủ nhiệm phụ tráchkỷ luật và học tập tìm cô nói chuyện, danh sách cử đi học tốp hai vừa thông báo, Cầu Nhân ký xong thỏathuận đi ra đối diện với Phổ Hoa.
Nhìn tờ thông báo cử đi học trên tay Cầu Nhân, Phổ Hoa trầm mặc.
Phổ Hoa tự hỏi, rốt cuộc sai ở đâu, vì sao trong lúc tăm tối không ai có thể giúp mình. Tinh thần cô sa sút tớisát ngày thi thử vòng ba, Quyên Quyên bầu bạn cũngkhông thể khiến cô phấn chấn hơn. Hai tuần trước khithi, cô vô tình phát hiện một mẩu giấy nhỏ trong hộp bút. Trên đó có ghi: “Đừng nhụt chí”. Ký tên Kỷ An Vĩnh, cầm tờ giấy nhỏ, Phổ Hoa lại nước mắt lưng tròng.
Mấy buổi tối tự học đó, mỗi lần khoác cặp dắt xe, cô đều nghe thấy tiếng ném bóng vọng đến từ sân thể thao trong bóng tối. Bóng dáng ấy chưa từng lại gần nhưng âm thanh chạm vào linh hồn đó trực tiếp cùng cô bướcvào cuộc thi thử vòng ba. Phổ Hoa hy vọng, bản thâncó thể chiến thắng số phận, cười đến cùng.
********
Kỳ thì thử vòng ba kết thúc được ba ngày thì Phổ Hoa bị gọi lên phòng giáo viên, theo sau còn có Thi Vĩnh Đạo. Cậu ta hình như vừa chơi bóng xong, toàn thân ướt đẫm, bộ đồng phục dán vào người, trên mặt vẫn còn vệt mồ hôi đen đen, khiến cho hai hàng râu nhìn càng buồn cười.
Vì chuyện phiếu ăn, lâu lắm rồi cô không còn có ý thức về sự tồn tại của cậu ta, thậm chí quên luôn cả nỗi sự hãi cậu ta. Ngồi sánh đôi, cô cũng không muốn nói chuyện.
“Đến ký tên à”. Thi Vĩnh Đạo dùng động tác tay viết chữ ra hiệu, rồi lại lau mồ hồi trên tay áo. Cậu ta cười ngốc nghếch, không giống dáng vẻ dọa người khi nghiêm túc.
“Hả?”.
“Thỏa thuận cử đi học”. Thi Vĩnh Đạo quay đầu nhìn cánh cửa không người, “Cậu được cử đi học rồi, đến ký thỏa thuận đấy!”.
Ngữ khí của cậu ta bình tĩnh như thế, Phổ Hoa trong lòng nhẹ nhõm, bất giác cười với cậu ấy.
Đây có thể coi như lần đầu tiên tiếp xúc một cách hữu hảo giữa hai người.
Giáo viên trở lại, quả thật phát tờ thỏa thuận, Phổ Hoa lấy bút ghi tên mình. Thấy cô ghi xong, Thi Vĩnh Đạo cũng trịnh trọng ký tên mình trên đó.
Phổ Hoa biết thứ hạng trong vòng thi thử thứ hai của cậu ấy, không ngờ cậu ấy cũng bị kéo xuống ký tên đợt cuối cùng, trên đường trở về lớp học, vì tâm trạng nhẹ nhõm, cô không nén được hỏi cậu: “Sao giờ cậu mới ký thỏa thuận, Phong Thanh bọn họ chẳng phải ký sau kỳ thi thử vòng hai ư?”.
Ánh mắt cậu ấy không biết đang nhìn nơi đâu, gãi đầu, dáng vẻ vô cùng thờ ơ, “À, gia đình mình vốn muốn mình thi trường ngoài”.
“Cũng đúng, thành tích của cậu tốt vậy mà”. Lần đầu tiên cô nói ra lời tự đáy lòng mình.
“Tiếng Anh của cậu mới gọi là tốt!”. Cậu ấy lau mồ hôi, không quen được người khác khen ngợi, lại cảm thấy nên nói gì đó, thế là tiếp tục gãi gãi đầu, “ừ...mình xuống tầng đây... Chúc... Chúc...”.
“Hả?”. Phổ Hoa nhìn cậu ấy một cách nghiêm túc, cảm thấy vệt mồ hôi đen đen đổi màu.
“Chúc Quyên Quyên chắc đang đợi cậu!”.
Cậu ấy tùy tiện nói xong, quay đầu chạy mất, giống như
Phổ Hoa đứng thứ nhất môn tiếng Anh trong kỳ thi, nhận được quyển Oxíord Dictionary of English dày cộp, phần thưởng sẽ phát bổ sung vào lễ khai giảng học kỳ hai, chẳng có gì vinh dự, chỉ là giành được vài tràng vỗ tay mà thôi. Khi lĩnh giải thưởng, cô vẫy vẫy tay với Quyên Quyên ở dưới bục, cười kín đáo, liếc qua thấy Kỷ An Vĩnh đang ra sức vỗ tay cổ vũ. Phổ Hoa không biết tràng vỗ tay đó là dành cho mình hay cổ vũ cho Thi Vĩnh Đạo. Cậu ta đứng thứ nhất môn hóa học, tổng điểm nằm trong số một trăm người đứng đầu khu vực, coi như quán quân hai lần, đương nhiên càng nhận được sự coi trọng và hâm mộ.
Một lần thi không đáng nhắc tới, vừa khai giảng Phổ Hoa lại lăn ngay trong đống đề hóa học, vật lý, quên cả niềm vinh dự.
Sau họp trường có ảnh chụp chung giữa trạng nguyên từng môn và trạng nguyên tổng điểm, cầm bức ảnh, mẹ nói chụp không đẹp, Phổ Hoa đứng quá nghiêng. Cô không xem liền giao cho mẹ xử lý. Cô vốn không muốn lên hàng trước, không muốn ở cạnh Thi Vĩnh Đạo nhưng cậu ta cao to chắn ngay chỗ đó. Cô sải chân lên phía trước thì thự ảnh đã bấm máy, đèn chớp rất chói mắt. Vì vậy nhìn từ góc độ nào cũng thấy Phổ Hoa đáng thương lộ ra nửa gương mặt sau vai Thi Vĩnh Đạo.
**************
Nửa học kỳ sau của lớp chín, trong ký ức Phổ Hoa, mọi thứ đều mơ hồ, dường như chỉ có thi cử, ngoài thi cử ra vẫn là thi cử. Thi môn, thi tháng, thi thử vòng một, thi thử vòng hai, thi thử vòng ba. Mặt ai cũng đềuchỉ in hai chữ đó.
Mỗi lần thi đều xếp thứ hạng, mỗi lần xếp thứ hạng vị trí đều phải điều chỉnh. Bản thân Phổ Hoa luôn chìmnổi, cố gắng tới thi thử vòng một cuối cùng cũng được xác nhận. Trong ba mươi người đứng đầu trong kỳ thi thử vòng một ký kết thỏa thuận cử đi học với trường đều có Phổ Hoa và Quyên Quyên.
Sau này cô chỉ cần tham gia thi thử vòng hai, vòng ba, thi cấp ba cho có lệ là có thể vững vàng tiến vào lớptrọng điểm cấp ba của trường. Với nhà họ Diệp, điều này vốn là việc đại hỷ đáng để chúc mừng. Nhưng do mẹ bận việc và cũng không vui vẻ gì với bố nên đã trởvề nhà bà ngoại sống. Phổ Hoa đành kìm nén tâm trạng vui sướng, cùng Quyên Quyên tới McDonald chúc mừng đơn giản.
“Nhóm bốn người” ngoài Cao Triệu Phong đều trongdanh sách được cử đi học tốp đầu tiên, bố cục tronglớp lại có sự điều chỉnh lớn một lần nữa, toàn bộ họcsinh được cử đi học đều ngồi hàng sau, hai mươi người còn lại ngồi hàng trước. Phổ Hoa lần đầu tiên có cơ hộingồi gần Quyên Quyên, tâm trạng tự nhiên khác trước.Tuy vẫn ngoan ngoãn nghe giảng nhưng không cần dốc hết toàn lực như Cầu Nhân ở hàng đầu.
Thi cử là từng bậc cửa, vượt qua sẽ đến gần với thành công và hạnh phúc hơn một bước, bố đã nói rất nhiềulần đạo lý này: Trải qua trăm nghìn cay đắng, mới trởthành người được người khác tôn kính.
Mỗi tối Phổ Hoa đều mang bao cát chạy tám trăm métvòng quanh khu nhà, bố đạp xe theo sau, mệt thì cổ động cho cô. Ngoài hóa học, đây là một môn học có khả năng ảnh hưởng tới thành tích của cô nhất.
Đầu hè, Phổ Hoa luôn phải nhúng mình trong mồ hôi, nhưng cô tin vất vả này rất đáng.
Buổi trưa cách kỳ thi thử vòng hai hơn chục ngày, Phổ Hoa cùng Quyên Quyên từ tầng thượng trở về lớp học, vừa bước vào hành lang đã thấy người đứng vong trong vòng ngoài.
Đang định vào hỏi xem chuyện gì xảy ra, thì nghe thấycó tiếng đánh nhau trong lớp, vài học sinh vốn đang tựhọc liền ào ào ôm sách chạy ra, một hộp phấn bay theo dòng người, vỡ vụn trên hành lang, tiếng mấy nữ sinh nhát gan hét lên chói tai.
Bên cạnh bục giảng có hai bóng người đang quầnnhau, lại là Lý Thành Tự và Thi Vĩnh Đạo.
Bọn họ túm cổ áo lẫn nhau, gầm gừ như hai con dã thú, trên mặt đều mang vết thương, túi áo đồng phục của Lý Thành Tự giống miếng vải rách rủ bên ngoàichiếc áo.
“Buông tay ra! Cậu muốn thế nào!”. Lý Thành Tự hai mắt đỏ ngầu, giơ nắm đấm trước mặt Thi Vĩnh Đạo.
Thi Vĩnh Đạo xoay đầu, khóe miệng vẫn còn vết máu,cậu ta thả lỏng tay thở hổn hển một cái, lại bay ngườinhào lên.
“Cậu thử nói lại câu đó một lần nữa xem!”. Trong lúc giằng co, cậu ta quăng Lý Thành Tự ngã xuống đất, đụng đổ hai cái bàn.
“Tôi nói ai! Tôi nói ai! Tôi nói cô ta liên quan đến cậukhông! Tôi cứ nói!”. Lý Thành Tự càng gào, Thi Vĩnh Đạo càng giống như phát điên, mặt đỏ rực, chộp hộp bút chì trên đất nhét vào mồm cậu ta, giọng nói đã khàn khàn: “Cho cậu nói! Tôi cho cậu nói!”.
Trên cầu thang, Phong Thanh và mấy cậu nam sinh gạt đám người xông vào lớp học.
“Đừng đánh nhau nữa! Mau dừng tay!”.
Phong Thanh và lớp trưởng mỗi người một bên cố gắng tách hai người đang đánh nhau ra, kéo sang hai bên bục giảng. Hai tên này thở hổn hển, đứng còn chẳng đứng vững vẫn ném đồ vào nhau. Không biết một quyển từ điển dày cộp từ đâu tung ra đập lên đầu Phong Thanh, cán bộ đời sống đến để khuyên can cũng lao vào trận chiến.
Phổ Hoa và Quyên Quyên nhìn thấy mà kinh hồn bạt vía, không có nữ sinh nào qua khuyên can, bọn họ cũng không dám liều lĩnh lao vào. Cuối cùng chủnhiệm lớp và chủ nhiệm phụ trách kỷ luật và học tập đến mới dừng nổi trận chiến ác liệt trong lớp.
Buổi chiều, nam sinh tham gia đánh nhau đều khônglên lớp, phòng học trống một phần ba chỗ ngồi. PhổHoa và Quyên Quyên nhìn nhau, ghi bài với tâm trạng phức tạp. Lên lớp được nửa thời gian, Kỷ An Vĩnh -người duy nhất không tham gia cũng bị gọi đi. Khi rờilớp, cậu ấy quay đầu liếc một cái, cuối cùng dừng lại ở Phổ Hoa. Sự lo lắng trong mắt cậu ấy khiến Phổ Hoa khó hiểu, không rõ là căng thẳng hay lo lắng.
Tiết tự học cuối cùng, hai thủ phạm chính dán băng gạc trở về, ngoài ra những người có liên quan cũng lầnlượt vào lớp, Phổ Hoa vừa yên tâm, bất ngờ bị giáo viên chủ nhiệm gọi ra khỏi lớp.
Cô bị giữ lại sau giờ tan học, áo khoác và túi xách tay đặt trong tủ đựng đồ lớp học cũng để trên bàn làm việccủa chủ nhiệm lớp, bên cạnh đặt phiếu ăn bốn trăm tệcủa trường. Từ khi bước vào phòng làm việc của thầygiáo, Phổ Hoa đã lạnh cả tim. Trong thời gian đó lầnlượt có bạn học được gọi ra gọi vào hỏi, chỉ có Phổ Hoa và Phong Thanh ngồi viết “chi tiết” theo yêu cầucủa chủ nhiệm phụ trách kỷ luật và học tập. Phong Thanh mặt tối sầm trước sau không nói một câu. PhổHoa cũng chẳng biết chút sự tình nào về chuyện đã xảy ra, toàn bộ “chi tiết” được viết ra đều là nội dungbài học. Sau khi giao bản tự thuật xong, chủ nhiệm lớp kéo Phổ Hoa tới một bên nhẫn nại khuyên cô: “Em nhớ thêm chút nữa xem, ngày mai nói tiếp”.
Ngày hôm sau, Phổ Hoa bị cho nghỉ học. Buổi trưa,Quyên Quyên lên tầng thượng tìm cô, cô ngồi trên bậccao nhất, hai tay chống cằm, mặt trắng bệch. Nghe thấy Quyên Quyên nhắc tới hai chữ “phiếu ăn”, môirun run.
Tuy đã nhiều lần khẳng định mình không cầm, nhưng tìm thấy phiếu ăn bốn trăm tệ từ túi xách của Phổ Hoa, không ai có thể tin sự trong sạch của cô. Phổ Hoa và Phong Thanh với tư cách là đương sự trong việc mất phiếu ăn, kể cả Thi Vĩnh Đạo và Lý Thành Tự đánhlộn, bốn người đều phải đợi hai ngày trong văn phòngcủa chủ nhiệm phụ trách kỷ luật và học tập. Đa phầnthời gian đều hỏi chuyện và giáo dục, viết thêm điều tra. Mỗi lần chủ nhiệm gọi đến Phổ Hoa, cô đều cúi thấp đầu, không dám ngẩng lên nhìn người khác. Trong hai ngày, cô chưa từng nói một câu. Trên giấy điều tra, cô viết: “Em không lấy! Không phải em lấy!”.
Cô tin tưởng chính nghĩa, tin tưởng công lý, nhưng lầnnày, chính nghĩa và công lý lại không hề đứng về phía cô.
Sau khi kết thúc việc dừng học, Phổ Hoa không dám lên lớp, nhưng cũng không thể không đi học. Một mặt gia đình không biết chuyện xảy ra như vậy, bố tưởngcô không muốn ăn cơm, nhiều lần khóc giữa đêm do tập trung lo lắng cho kỳ thi. Mặt khác, một vài họcsinh không biết chân tướng sự việc bắt đầu chỉ trỏ cô,thỉnh thoảng người khác cũng không nói gì chỉ nhìn cô một cái, hoặc trên tay cầm phiếu ăn, Phổ Hoa liền cảm thấy họ như đang đâm vào sống lưng mình. Buổi trưa cô không đi ăn cơm, ngày ngày ở trên sân thượng.Ngày nào chưa bắt được hung thủ, cô có trăm miệngcũng không biện bạch được, không cách nào lấy lại được danh sự và sự trong sạch của mình.
Nhưng so với những lời đồn đại vô căn cứ, đáng sựhơn cả chính là cách thức xử lý của nhà trường. Bốn người: Phổ Hoa và Phong Thanh, Lý Thành Tự, Thi Vĩnh Đạo đều bị loại khỏi danh sách cử đi học tốp đầutiên. Sau khi chủ nhiệm lớp tuyên bố kết quả, Phổ Hoa mặt tái ngắt đứng cạnh tường, ba nam sinh đều đã đi ra, cô vẫn đứng ở chỗ đó, hoàn toàn quên mất phải trở về lớp làm bài thi.
Phổ Hoa lên sân thượng, ôm tờ thông báo, chớp chớp nước mắt, rồi không nhịn được khóc òa, lòng rất đau,rất oan ức, lại không có nơi nào để nói, nơi nào để thổ lộ, ôm đầu khóc nức nở, cũng không muốn để ngườikhác thấy nỗi buồn của cô.
Tối hôm đó xuống tầng lấy xe, trời đã tối đen, trên sân bóng không còn người, Quyên Quyên về nhà từ sớm.Phổ Hoa nghe thấy tiếng bước chân chạy bóng trên sân bóng rổ, mỗi lần bóng chạm vào nền sân hoặc giỏ bóng, trái tim cô cũng đau theo. Người chơi bóng đơn độc đó cũng buồn khổ như cô chăng?
Trong bóng tối có người đi ra chỗ để xe, hình dáng mờ mờ đứng dưới cột bóng, Phổ Hoa ngơ ngẩn nhìn bóngdáng ấy, nước mắt từng giọt từng giọt lăn dài trên má, rơi xuống yên xe.
Mấy ngày đó là sự trớ trêu lớn nhất cô từng gặp phải từ khi lớn lên đến nay, cô nhất định phải học cách một mình gánh vác, học cách chịu đựng.
Vụ án không manh mối này trực tiếp ảnh hưởng đếnthành tích của cô, kỳ thi thử vòng hai Phổ Hoa rớt khỏidanh sách năm mươi người đứng đầu, tiếng Anh càngthất thường hơn, cô quên không làm cả một phần đọchiểu. Sau khi thành tích đi xuống, chủ nhiệm phụ tráchkỷ luật và học tập tìm cô nói chuyện, danh sách cử đi học tốp hai vừa thông báo, Cầu Nhân ký xong thỏathuận đi ra đối diện với Phổ Hoa.
Nhìn tờ thông báo cử đi học trên tay Cầu Nhân, Phổ Hoa trầm mặc.
Phổ Hoa tự hỏi, rốt cuộc sai ở đâu, vì sao trong lúc tăm tối không ai có thể giúp mình. Tinh thần cô sa sút tớisát ngày thi thử vòng ba, Quyên Quyên bầu bạn cũngkhông thể khiến cô phấn chấn hơn. Hai tuần trước khithi, cô vô tình phát hiện một mẩu giấy nhỏ trong hộp bút. Trên đó có ghi: “Đừng nhụt chí”. Ký tên Kỷ An Vĩnh, cầm tờ giấy nhỏ, Phổ Hoa lại nước mắt lưng tròng.
Mấy buổi tối tự học đó, mỗi lần khoác cặp dắt xe, cô đều nghe thấy tiếng ném bóng vọng đến từ sân thể thao trong bóng tối. Bóng dáng ấy chưa từng lại gần nhưng âm thanh chạm vào linh hồn đó trực tiếp cùng cô bướcvào cuộc thi thử vòng ba. Phổ Hoa hy vọng, bản thâncó thể chiến thắng số phận, cười đến cùng.
********
Kỳ thì thử vòng ba kết thúc được ba ngày thì Phổ Hoa bị gọi lên phòng giáo viên, theo sau còn có Thi Vĩnh Đạo. Cậu ta hình như vừa chơi bóng xong, toàn thân ướt đẫm, bộ đồng phục dán vào người, trên mặt vẫn còn vệt mồ hôi đen đen, khiến cho hai hàng râu nhìn càng buồn cười.
Vì chuyện phiếu ăn, lâu lắm rồi cô không còn có ý thức về sự tồn tại của cậu ta, thậm chí quên luôn cả nỗi sự hãi cậu ta. Ngồi sánh đôi, cô cũng không muốn nói chuyện.
“Đến ký tên à”. Thi Vĩnh Đạo dùng động tác tay viết chữ ra hiệu, rồi lại lau mồ hồi trên tay áo. Cậu ta cười ngốc nghếch, không giống dáng vẻ dọa người khi nghiêm túc.
“Hả?”.
“Thỏa thuận cử đi học”. Thi Vĩnh Đạo quay đầu nhìn cánh cửa không người, “Cậu được cử đi học rồi, đến ký thỏa thuận đấy!”.
Ngữ khí của cậu ta bình tĩnh như thế, Phổ Hoa trong lòng nhẹ nhõm, bất giác cười với cậu ấy.
Đây có thể coi như lần đầu tiên tiếp xúc một cách hữu hảo giữa hai người.
Giáo viên trở lại, quả thật phát tờ thỏa thuận, Phổ Hoa lấy bút ghi tên mình. Thấy cô ghi xong, Thi Vĩnh Đạo cũng trịnh trọng ký tên mình trên đó.
Phổ Hoa biết thứ hạng trong vòng thi thử thứ hai của cậu ấy, không ngờ cậu ấy cũng bị kéo xuống ký tên đợt cuối cùng, trên đường trở về lớp học, vì tâm trạng nhẹ nhõm, cô không nén được hỏi cậu: “Sao giờ cậu mới ký thỏa thuận, Phong Thanh bọn họ chẳng phải ký sau kỳ thi thử vòng hai ư?”.
Ánh mắt cậu ấy không biết đang nhìn nơi đâu, gãi đầu, dáng vẻ vô cùng thờ ơ, “À, gia đình mình vốn muốn mình thi trường ngoài”.
“Cũng đúng, thành tích của cậu tốt vậy mà”. Lần đầu tiên cô nói ra lời tự đáy lòng mình.
“Tiếng Anh của cậu mới gọi là tốt!”. Cậu ấy lau mồ hôi, không quen được người khác khen ngợi, lại cảm thấy nên nói gì đó, thế là tiếp tục gãi gãi đầu, “ừ...mình xuống tầng đây... Chúc... Chúc...”.
“Hả?”. Phổ Hoa nhìn cậu ấy một cách nghiêm túc, cảm thấy vệt mồ hôi đen đen đổi màu.
“Chúc Quyên Quyên chắc đang đợi cậu!”.
Cậu ấy tùy tiện nói xong, quay đầu chạy mất, giống như
Bài viết liên quan!
VỀ TRANG CHỦTải game mobile miễn phí
© Anhhungpro.info wap giải trí tổng họp
Sitemap.html,Sitemap.xml,Ror.xml,Urllist.txtTải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu, Tiểu thuyết ngôn tình
390/1819
